...AAVN..Supporting Soshi and Sone...


 
IndexIndex  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 [ONESHOT] A NEW WAY TO LOVE - Yulsic

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
ImRex_RinluvS9
VIP Member 5
VIP Member 5


Posts : 2685
Coins : 2897
Thanked : 105

Bài gửiTiêu đề: [ONESHOT] A NEW WAY TO LOVE - Yulsic   7/6/2011, 3:07 pm

A NEW WAY TO LOVE




6 tuổi

Con bé xúng xính áo váy xoay vòng vòng hết ngắm bên trái rồi thì liếc sang bên phải trong khi miệng cứ toe toét cười.

Nếu bạn hỏi vì sao nó vui thế?

Thì xin đáp rằng hôm nay là sinh nhật nó mà.

-Sica unnie nhanh lên, Yoong đói quá à! Phe mình có mặt đầy đủ hết rồi nè.

-Ừ, xuống liền.

Khoảng vườn xanh mướt màu cỏ, bóng hồng cứ phấp phới tung tăng cùng gió. Trời xanh, nắng đẹp, đồ ăn ngon ê hề bày trước mặt, cái bánh kem to sụ chễm chệ chờ nó thổi nến và mổ xẻ.

Cảm giác hạnh phúc tột đỉnh khiến nó cứ cười không ngớt, chạy tung tăng theo bọn nhóc quanh xóm.

-Sica à – Thoáng tiếng mẹ gọi nó dịu dàng, con bé ngoan ngoãn chạy đến, nụ cười rạng rỡ, trán lấm tấm mồ hôi, mặt đỏ g.a.y vì nó đã chạy giỡn quá nhiều.

-Con dẫn bạn vào chơi nè. Đây là con của chú Kwon, 2 đứa bằng tuổi đó. – Mẹ nó cười hiền hòa kéo đứa trẻ đang đứng im lìm nhìn nó lại gần – Và nhớ, không được ăn hiếp bạn đó!

Nó cười hề hề khi nhìn thấy mắt mama lóe tia sáng đe dọa rồi chuyển sự chú ý lên kẻ mới đến.

Đen đen

Cao cao

Gầy gầy

Tướng tá cũng được nhìn không quá ẻo lả, quần sort áo thun hình vịt Donal, tóc cột cao đội mũ lưỡi trai.

Nó gật gù, ánh mắt đăm chiêu ra chiều hài lòng lắm với người bạn mới này.

.

.

.

-Có muốn làm đàn em tớ không? – Tươi cười, nó hỏi nhỏ.

-Không.

Con nhóc còn lại nheo mắt nhìn nó đáp cụt lủn rồi đi đến chiếc xích đu trắng tinh trong vườn ngồi không thèm nhìn nó thêm một cái.

.

.

.

Ăn uống no nê, lũ trẻ bắt đầu trận chiến bánh kem. Tay, mặt, quần áo toàn kem là kem làm con nhóc im lặng ngồi xích đu khẽ rùng mình.

-Dơ quá!

Nó lẩm bẩm rồi tiếp tục công việc đu đưa và ngắt cỏ chơi với kiến của mình.

-Nè, Sica, con bé đó nói bọn mình ở dơ kìa. – Một con nhóc nhếch nhác, lùn lùn mặt trắng huých nó chỉ điểm.

-Tập hợp! – Nó thị uy, cả bọn nhóc nhao nhao bu xung quanh nó.

Xì xầm xì xầm

Chỉ trỏ lung tung

Đám nhỏ gật gù rồi tản ra xung quanh, đứa phóng vội về nhà lấy kiếm nhựa, nhóc lon ton chạy đi tìm dây trói. Chưa đầy 5 phút sau, cả bọn với vũ khí trang bị tận răng hầm hầm tiến về con bé đen chỉ kiến mới thèm chơi kia.

-Nãy cậu nói tụi này ở dơ phải không? – Nó hỏi kẻ vẫn đang chăm chăm ngồi nhìn đàn kiến dưới chân.

-Ừ, chỉ nói dơ chứ không nói ở dơ. – Ngước nhìn cả đám con bé năn mặt lộ rõ vẻ ghê tớm rồi bình thản trả lời và tiếp tục thú vui tìm hiểu thế giới động vật của mình.

-Lên!

Tiếng vừa cất, bọn nhóc xúm đến đè con bé tội nghiệp nằm bệt xuống đất, đứa nắm tay, đứa nắm chân còn chủ nhân câu nói thì ung dung tiến đến, thong thả ngồi lên bụng nó, nhẹ nhàng trây trét lên mặt nó bằng 2 bàn tay xinh xắn, trắng trẻo (đầy kem là kem). Ngay từ đầu nó đã có cảm giác người bạn mới cần được “rèn giũa” thêm mới có thể trở thành một đàn em đắc lực nên lúc này chính là thời khắc để nó thị uy và rồi… chiêu nạp nhân tài cho đoàn quân tí hon của mình. Nó chẳng rõ vì đâu mà bản thân lại cực kì muốn nhìn thấy ánh mắt đen láy kia thần phục dưới chân mình. Có lẽ nó là do nó ghét cái thái độ cộc lốc dám xem thường lời mời của một “chị hai dễ thương” như nó.

-Giờ thì ai dơ hơn ai? – Thỏa chí, con nhóc thích thú cười, điệu bổ hả hê lắm mà quên đứng dậy.

Bịch.

Mông đáp đất không êm ái khi nạn nhân bất chợt đứng dậy, nhóc đen liếc nó sắc lẻm, không khóc, không la toáng lên rồi mách với người lớn, đơn giản nhóc ấy chỉ hỏi.

-Cậu tên gì?

-Jessica Jung! – Xoa xoa mông, nó đứng dậy trừng mắt nhìn nhóc ấy.

-K.W.O.N Y.U.R.I, nhớ cho kĩ tên tớ.



6 tuổi. Đối với nó Kwon Yuri chỉ là một cái tên thoáng qua trong trí nhớ gắn liền với đôi mắt đen láy ngang bướng.



--------------------------------

7 tuổi

Kwon thành hàng xóm nhà nó. Và tai hại hơn là thành lớp trưởng lớp nó. Giờ ra chơi, nó lết đến chỗ bạn Nấm thân thiết kể khổ và nhờ tìm đối sách.

-Tính sao giờ hả Nấm? Kwon Yuri, hồi sinh nhật năm ngoái chắc thù mình lắm thế nào cũng đì mình à. – Vừa ca thán nó vừa ném trái bóng về phía Nấm.

-Cùng lắm là nó ghi tên cậu nói chuyện, hay là bắt trực lớp, có gì kêu bọn Tae Tae phụ, vào lớp thì bớt cái mồm. – Nấm nhởn nhơ trả lời, rồi ném bóng ngược về phía nó.

Bất chợt nó nhớ đến cú đá mà ba nó vừa dạy hôm qua.

-Ừ! – Nó nói lớn, không chờ bóng tiếp đất mà sút một cú.

Véo.

Thành công.

Nó cười hớn hở nhìn theo quả bóng nhưng rồi…méo từ từ. Trái bóng bay qua khỏi cái hàng rào, lăn long lóc ra ngoài.

-Á! Tớ mượn của thằng KuyHuyn đó. – Nấm hét lên hớt hải.

-Thì sao chứ? Tớ leo ra lấy vào là được chứ gì. Cái rào lùn tịt.

Nói là làm, con bé bắt đầu với một ánh mắt muôn phần hứng thú. Không quá khó, chỉ chớp mắt nó đã nhảy phóc xuống phía bên kia, ôm trái bóng ném ngược vào sân trước khi leo vào.

Phịch.

Hạ cánh an toàn.

-Thấy không? Leo dễ mà, dù có không lấy được cậu cũng không phải lo. Bọn KyuHuyn sợ tớ chứ không có chuyện ngược lại đâu.

Vừa nói vừa phủi phủi chiếc áo nhăn nhúm vì leo trèo đến khi nhìn lên thì đối diện nó không phải là bóng dáng bạn Nấm xinh xắn be bé mà là một khối đồ sộ của hỗn hộp thịt và mỡ - cô giáo nó – Kim Shin Young.

Chưa đủ ngạc nhiên, nó lia đến bàn tay be bé đen đen gầy gầy mà cô giáo đang nắm – Kwon Yuri– người duy nhất nở nụ cười với nó lúc này.

.

.

.

.

Quỳ một tiết nơi cuối lớp.

Thỉnh thoảng đón nhận ánh mắt “quan tâm” của Kwon Yuri.

Đối với nó…thật là nhục nhã!



7 tuổi. Đối với nó Kwon Yuri đi kèm với nỗi nhục đầu tiên trong đời phải hứng chịu.

------------------------

8 tuổi

Ba mẹ quên mất sinh nhật nó, không quà, không bánh kem đã vậy còn mắng nó một trận vì lỡ uống hết sữa của bé Krys. Nó giận ba, giận mẹ, giận hết thảy mọi người, lẩn vào ngôi nhà hoang gần đó thút thít. Bọn Tae Tae, Yoong cá sấu mà còn nhớ sinh nhật nó thế mà appa và umma nó thì lại…

Lạch cạch.

Âm thanh nhỏ vang lên đánh động nó. Nấm lùn từng nói nhà này có một ông kẹ hay bắt trẻ con ăn thịt nên không ai dám ở, có khi nào…

Nó bắt đầu nín, người cuộn lại nép vào một góc, tay ôm chặt lấy hai đầu gối nhưng tim cứ dội ầm ầm trong ngực mà gào thét rằng mình không muốn bị ăn thịt.

Cộp cộp cộp.

Tiếng bước chân đang lớn dần.

Tay nó vớ lấy thanh cây gần nhất và nắm chặt, mắt nhắm nghiền.

Lạnh.

Một cái gì đó đang chạm lên vai nó.

-Bỏ tôi raaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!

Quất tới tấp bằng cành cây gần đó, chân đá đạp tứ tung. Nó nghĩ bằng mọi giá không được để ông kẹ ăn thịt mình nên cứ ra sức mà đánh.

-Ai da, Jessica cậu bị khùng hả?

Giọng hét vang lên kèm theo một cú đạp đau điếng ở bụng, nó mở mắt : KWON YURI?

-Sao đến đây? – Nó quẹt vội nước mắt, ai cũng có thể thấy nó khóc trừ cậu ta.

-Uhm…sợ ông kẹ…cậu …cậu đi một mình…bị ăn thịt thì làm sao? - Lần đầu tiên nó thấy Kwon Yuri lắp bắp gãi đầu gãi tai.

Bỏ mặc cậu ta, nó ngồi lại chỗ cũ, chân di di trên đất tiếp tục màn tự kỉ.

-Còn cậu? Sao vào đây? – Vẫn cái giọng trầm trầm, đều đều nghe buồn ngủ.

-Kệ tớ, liên quan gì cậu. Ba mẹ đâu có ai lo cho tớ, cậu lo làm gì?

.

.

.

Kẻ kia không trả lời, chỉ ngồi im cạnh nó. Tâm hồn một đứa trẻ 8 tuổi thì biết gì là đồng cảm, chỉ đơn thuần là hành động này khiến nó thoải mái hơn nhiều, không còn tức tối nhiều như trước nữa.

-Vậy nếu có người lo thì cậu sẽ rời đi phải không? – Yuri lại tiếp tục làm phiền nó.

…..

….

….

Thấy nó im ắng, Yuri cũng thôi không hỏi nữa. Lát sau thì đứng dậy phủi quần đi mất.

Bất chợt nó thấy sợ và buồn kì lạ, tự nhiên nó giận cậu ta ghê gớm, còn ghét hơn cả mối thù năm ngoái nữa, sao cậu ta lại bỏ nó một mình kia chứ. Nó không biết vì sao? Nhưng kệ, nó đang buồn và nó có quyền giận bất kì ai nó muốn.

.

.

.

-Sinh nhật vui vẻ!

Một mẩu bánh ngọt bé tí, gắn thêm một cây đèn cầy cũng bé tí cậu ta đem đến trước mặt nó rồi ngượng ngịu hát bài Happy Birthday chúc mừng nó. Bất chợt mọi buồn bã biến mất chẳng rõ vì cái bánh ngọt hay vì cái giọng hát dở tệ của cậu.

-Cảm ơn. – Lần đầu tiên nó thấy cậu ta không đáng ghét như nó nghĩ. Nhai ngồm ngoàm cái bánh nó không quên chừa cậu ta một phần và cả một ít kem nữa.

-Không, ăn đi và…đừng có nghĩ đến việc trây trét.
.

.

.

Tối hôm đó, appa và umma xin lỗi và mua cho nó một chú Mickey thật to làm quà. Còn Kwon Yuri?

Quỳ gối ở nhà vì tội ăn vụng bánh đãi khách của mẹ.



8 tuổi. Đối với nó Kwon gắn liền với vị bánh ngọt nhất mà nó từng nếm.

-------------------------------

10 tuổi.

Nó và cậu không còn là kẻ thù nhưng cũng chưa ở cùng một bờ chiến tuyến.

Giờ thể dục, chạy cự ly ngắn. Nó và cậu ta là hai người dẫn đầu có điều…nó đang dần đuối sức và con người kia vẫn … bình thường.

Nó ghét, nó không muốn thua Kwon Yuri. Ai cũng được nhưng không phải là cậu ta. Bằng mọi giá nó phải thắng, không thể chịu nhục trước cậu ta như lần đó. Chân nó chìa ra.

Oạch.

Cậu ngã.

Nó về nhất - đơn độc.

Gối cậu ta chảy máu, mặt nhăn nhó nhìn nó là giận hay trách cứ? Nó cũng chẳng rõ bởi nó không dám đối diện ánh mắt ấy.

Bạn học đỡ cậu ta dậy, mách cô giáo rằng nó chơi xấu. Nhưng Yuri chỉ im lìm nhìn nó, không nói, không mách rồi lặng lẽ bước lên phòng y tế.

Nó không bị phạt và vẫn được giải nhất nhưng nó chẳng thấy vui vẻ gì, chỉ lo lắng và sợ. Ánh mắt mọi người nhìn nó dè bỉu, suốt giờ học còn lại nó giật lấy tất cả vở của cậu từ tay lớp trưởng và lặng lẽ chép bài cho nó và… cho cả cậu.

Cuối giờ, nó vác cặp lên phòng y tế đón cậu. Thân người bé xíu, phía trước là cặp cậu đeo ngang bụng, phía sau là cặp nó cõng trên vai. Nặng thì nặng thật nhưng nó lại thấy vui vì cậu cười với nó, khoát vai nó khập khiễng bước về.

10 tuổi. Yuri trong định nghĩa của nó là nụ cười và lòng vị tha.
-----------------------------

12 tuổi.

Yul bị sốt nặng nhưng cô chú Kwon lại đi công tác xa, umma bảo nó sang chơi với cậu. Nó hậm hực bước ra khỏi nhà, chân như muốn nghiền nát mặt đất bên dưới vì bộ phim hoạt hình Mickey bị gián đoạn.

.

.

.

Gương mặt đen đen đỏ đỏ nằm cô độc ở sofa chợt khiến nó dịu xuống. Nó cố bước thật nhẹ để cậu không thức giấc, chẳng dám mở tivi coi tiếp nên chỉ biết ngồi nhìn con bệnh. Trán vã mồ hôi rất nhiều, thỉnh thoảng lại ho khan vài tiếng, cả người thì như hòn than bốc hỏa. Nó chạm khẽ rồi hớt hải chạy về gọi mẹ.

.

.

.

Cháo thịt bằm với cà rốt, nó một tô, cậu một tô, hì hụp húp. Sau khi uống thuốc, cậu khá hơn nhiều, ít ra là có thể ngồi dậy tám cùng nó.

-Ba mẹ cậu hay bỏ cậu một mình lắm sao? – Nó tò mò.

-Uh, không thường lắm.

-Không buồn sao? – Nó thắc mắc.

-Cũng…một chút nhưng cũng quen.

-Cậu không sợ ở nhà một mình hả? – Nó quan tâm.

Cậu ngập ngừng rồi gật nhẹ mắt khẽ ngấn nước.

Sững sờ. Yul dễ khóc vậy ư?

Luống cuống, nó lau vội rồi ngẩng ra nhìn cậu sau thì chạy đi để lại đứa nhóc ốm đói ngơ ngác.

.

.

.

-Hey, tặng cậu Mickey nè. Có nó ở với cậu, cậu đừng sợ. Tớ có dạy võ cho nó đó, nó sẽ bảo vệ cậu.

Nó chìa con thú ra rồi quơ chân múa tay thi triển võ nghệ.

.

.

.

Hôm ấy Yul ngủ gục trên vai nó, một tay nắm lấy nó, một tay ôm thật chặt Mickey. Ấm kì lạ!



12 tuổi. Yul cho nó biết hơi nóng của nước mắt và hơi ấm của bàn tay. Một hơi ấm kì lạ!


Devil : mệ ơi… tò mò, thắc mắc, quan tâm…gớm =.= toàn nhiều chuyện là chính =.=”
-----------------------

14 tuổi.

Nó lớn và cậu cũng lớn.

Bỏ đi cung, tên, súng, kiếm…(toàn là nhựa) nó bắt đầu mơ về một chàng hoàng tử dịu dàng, tài giỏi, đẹp trai sẽ đến bên nó.

-Seobang tớ nhất định phải là 1 người xuất chúng, tài giỏi hơn tớ về mọi mặt và anh ấy nhất định phải thật giỏi võ để bảo vệ tớ nữa.

Cao hứng sau khi coi bộ phim thần tượng nào đó, nó huỵch toẹt mọi mộng tưởng ra với cậu, mắt mơ màng, mặt bẽn lẽn ửng hồng.

Khẽ mỉm cười cậu nhìn nó bằng ánh mắt kì lạ và rồi dạo tiếp nốt nhạc cho giấc mơ của nó thêm trọn vẹn.

.

.

.

1 tháng sau, nó quen với hoàng tử của trường rồi huyên thuyên kể cho cậu mọi thứ.

-Nhưng thằng đó học không giỏi? – Cậu nhướng mày khi nghe nó báo tin.

-Nhưng cậu ấy giỏi võ, có thể bảo vệ tớ. – Nó lại tiếp tục mơ về một cảnh anh hùng cứu mĩ nhân trong một phim thần tượng nào đó.

.

.

.

2 tháng sau.

Thằng nhóc bị Yul hạ gục

-Còn thấy thằng đó giỏi võ nữa không? - Cậu hỏi nó sau khi bảo nó chứng kiến trận tay đôi của 2 người.

-Ưm…còn thua cả cậu, tệ thật.

.

.

.

Tối học thêm về muộn, nó và cậu bất chợt bị bao vây.

-Dám làm tao quê, kì này thì chết nhé con. – Đội trưởng Akido với hơn 10 tên lăm lăm gậy gọc ép chặt hai đứa.

11 chọi 2

Nó và cậu chẳng phải thánh, không phải thần lẽ dĩ nhiên là bầm dập. Nó ngã xuống sau một cú đánh vào lưng, chẳng còn sức mà gượng dậy, hai tay che mặt, nó ngồi im chờ đợi nhưng…không phải cái đau nhói của đòn roi mà là hơi ấm kì lạ của cậu đang ôm chặt lấy nó.

.

.

.

Vẫn là cậu khoát vai nó lết về như ngày trước nhưng lần này cậu không cười nổi nữa, chỉ còn nước mắt nó rơi vì cậu.


14 tuổi. Kwon Yuri là người duy nhất ngoài gia đình làm nó rơi nước mắt, làm nó hiểu, để bảo vệ một người không nhất thiết là quả đấm.



--------------------------

18 tuổi.

-Nhìn mũi cậu mắc cười thật! Càng trông càng giống trẻ con! Đáng yêu quá đi!!!!!!!!!!!!! – Bạn Nấm thân thiết vừa nhéo cánh mũi đỏ ửng của nó vừa cười sảng khoái, vẻ thích thú lộ rõ không chút giấu giếm.

-Tớ không có trẻ con! Tớ lớn rồi! – Nó hét toáng lên mỗi khi nghe đến hai chữ ấy. Với tư cách là “chị hai” của cả khu Nam Seoul hai từ trẻ con sẽ làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến hình tượng và uy tín mà nó cố công gầy dựng suốt mấy năm qua. Bọn đàn em sẽ “lờn” mặt nó mất!

-Cậu mà lớn? Nhìn lại đi, xe thì không biết chạy, bia thì không biết uống, kén ăn nhõng nhẽo, và quan trọng là chưa có một mảnh tình vắt vai. Trẻ con thời nay 15 tuổi không chừng đã biết hôn rồi còn cậu thì sao? – Nháy mắt thỏa mãn bạn í liếc nhìn nó như thách thức rồi tiếp tục bồi thêm đòn sau chót – “Chị hai” khu này có chăng để Yuri làm còn coi được, cậu thì… kém cỏi lắm! Há há!

Hậm hực, nó cắn chiếc ống hút suýt nát bấy ra rồi quay sang phó tướng ra lệnh.

-Yul, mai dạy tớ chạy motor!

-Không! – Vẫn cắm cúi vào quyển sách cậu ta lờ nó đi, dáng vẻ rất ư là nhàn nhã thong dong. Thiệt là càng ngày càng không coi nó ra gì mà! Riết rồi cái trường này chẳng còn ai sợ nó hết, chỉ chăm chăm nghe lời cậu ta thôi. Lộng quyền quá rồi! Dám định tạo phản luôn ấy chứ? Gruuuuuuuuuu!

-Cậu định để chị hai mất mặt à? Tớ đã bỏ quá cho cậu việc có người yêu mà dám giấu tớ thì cũng phải biết điều mà giúp đỡ bằng hữu qua cơn bỉ cực chứ! Hay cậu định tạo phản vậy?

Rầm!

Quyển sách đập mạnh xuống bàn khiến cả căn teen chợt khựng lại, mọi ánh mắt lăm lăm đổ dồn về phía bọn nó.

-Ai? Kẻ nào đã phao tin Kwon Yuri này có người yêu? – Vẫn cái tư thế ngồi thong dong nhưng ngữ khí lại đậm chất ngạo nghễ, tia nhìn lướt dọc khắp căn phòng lãnh đạm như không để ai trong mắt nhưng lại chẳng giấu sự đe dọa.

.

Không khí bỗng chốc căng như dây đàn, tĩnh lặng đáng sợ, bọn sinh viên thiếu điều đứng không vững cứ liếc mắt qua lại tìm chút tín hiệu “báo sống”.

-Một khi tôi không chính thức tuyên bố thì liệu mà giữ mồm giữ miệng.

-Ahhhhhhhhh, đói quá điiiiiiiiiiiiiii! – Chợt cái giọng oang oang quen thuộc của 2 đứa shikshin từ xa vọng đến. Cánh cửa mở ra, 2 nhóc dắt díu nhau đi vào, vừa thấy bọn nó, à chính xác là thức ăn của bọn nó thì chợt tươi tỉnh hăng hái hẳn lên.

-Uống tí nhé? – Soo Young “nói và chộp” lấy ly cam ép của nó chuẩn bị tu cạn, hoàn toàn chẳng cần biết câu trả lời của chủ nhân.

Oái! Cái miệng há to chợt bị nhét đầy bằng chiếc bánh sừng trâu khô khốc. Ly nước được đoạt về đặt trên tay nó.

-Sica đang cảm, đừng uống chung!

Vỏn vẹn 6 chữ, chưa kịp thích ứng thì nó đã bị cậu lôi sềnh sệch ra ngoài. Đến lúc dừng lại thì ly nước trên tay nó bỗng nằm gọn trong bụng cậu.

-Nè, cậu chê tớ cảm không cho Shikshin uống chung mà sao lại…

-Bệnh cảm mà lây cho người khác thì mau khỏi, hơn nữa uống chung khác gì nó hôn gián tiếp cậu, tớ không thích!

Câu nói của nó bị cắt ngang đổi lại là cái giọng đều đều nghe như không chút cảm xúc nhưng nó biết cậu đang bối rối. Nói chuyện nhưng chẳng dám nhìn vào mặt nó nữa. Há há, thú vị thật, lâu lắm rồi mới thấy cái kiểu bối rối này. Nó quyết định trêu cậu một chút.

-Cậu không thích cậu ta hôn gián tiếp tớ hay không thích việc hôn gián tiếp? Mà cậu có biết biểu hiện của cậu bây giờ cứ như đang tỏ tình không? Mê tớ từ hồi nào vậy?

Bước đến đối diện cậu, nó giở ánh mắt phóng đãng tà mị quét lên gương mặt tú mĩ rồi khẽ đưa tay vuốt nhẹ má ai kia theo cái cách nó cho là “lừa tềnh” và quyến rũ nhất.

Ke ke, để xem Kwon Yuri lãnh đạm vô tình sẽ ra sao đây? Há há há!

-Thứ nhất, Tớ không thích cả hai việc trên, đã hôn thì chỉ muốn hôn trực tiếp thôi. Thứ hai, nếu tớ nói là đang tỏ tình thì sao? Thứ ba, tớ không mê cậu, yêu cậu từ lâu rồi! – Bàn tay nó bất chợt bị nắm chặt kết thúc cuộc dạo chơi trên gương mặt cậu ta, eo lưng bị ôm siết ép chặt vào người còn lại, ánh mắt tà mị của nó thoáng chốc trở nên bối rối khi gặp tia nhìn ôn nhu trìu mến của cậu. Khoảng không đen láy mông lung, mờ ảo ấy khiến nó bỗng thấy chới với khi tắm mình trong đáy mắt ai kia. Trái tim đập rộn nơi lồng ngực, sức nóng bất chợt sưởi ấm cả người nó ngay giữa trời đông giá rét, cảm giác như sắc đỏ đang lan tận mang tai khi cậu dần cúi xuống với đích đến là đôi môi thô ráp vì lạnh của nó.

Run rẩy, ngượng ngùng, hồi hộp, háo hức, lo lắng… vô vàn cảm xúc đổ ập xuống trái tim bé nhỏ, cảm giác như sắp nghẽn mạch và nổ tung đến nơi.

Vội nhắm mắt khi thấy khoảng cách sắp mất hẳn nhưng lại không cảm nhận được vị cam ép ban nãy, cũng chẳng thấy hơi ấm từ bờ môi của cậu, chỉ thấy hơi thở nhẹ nhàng thoang thoảng mùi hương của linh lan đang mơn man trên đôi gò má ửng hồng của nó.

1s

2s

3s

Mi mắt he hé mở, cậu rời ra, hương thơm vẫn phảng phất trong tâm trí, tia nhìn dịu dàng vẫn còn đó, rồi mất hẳn khi nó bắt đầu kiểm soát được hành vi.

-Đừng bao giờ giở trò đó với tớ, “quyến rũ đại pháp” của cậu còn kém lắm!

Nói đoạn ai kia vội vã bước nhanh về lớp, lòng thầm rủa cái hành vi vừa rồi.

Tu vi chỉ thế mà suýt chút nữa đã hạ mình đo ván, sau này chắc càng phải cách ly với đám ruỗi muỗi trong trường không khéo có ngày bọn kia làm thịt mất. May mà mình giỏi kiềm chế không thì – nghĩ đoạn lại ngoảnh đầu xem chừng bóng dáng ngây ngốc đang lững thững bước phía sau – xem ra phải ngu hóa cậu ta thêm thời gian nữa mới được, chứ thế này chắc mình không học nổi vì lo lắng quá.

.

.

.

5/12

Cảm nặng sau một ngày lởn vởn tìm quà sinh nhật cho cậu, nó đành nằm bẹp dí ở nhà mà bỏ lỡ buổi tiệc, tiếc nuối chiếc bánh kem to sụ mà cậu bảo sẽ nhường cho nó “tiêu diệt” tối nay. Bố mẹ đều đi công tác xa không ai chăm lo ngày 3 bữa lại thêm bệnh tật dặt dẹo thế này, nó đành cắn răng nhịn đói vậy, chẳng còn sức mà lết khỏi giường nữa rồi.

Thiếp đi trong đói khát và mệt mỏi chẳng biết bao lâu, nó chợt thấy hương thơm của cháo nóng.

-Sica, dậy ăn tí đi rồi ngủ. – Là giọng nói đều đều đang ra lệnh cho nó.

Ngoan ngoãn nghe lời nó ăn hết từng thìa cháo của cậu, ngon kì lạ. Khóe mắt chợt cay cay vì cảm động khi người ta đã bỏ cả buổi tiệc sinh nhật náo nhiệt với bao món ngon của lạ để đến đây nấu cháo cho nó.

-Chẳng phải tiệc sinh nhật lần này công bố quyền thừa kế của cậu mà, bỏ đi thế này rồi sao?

-Cảm động hả? – Khẽ nhướng mày, cậu hoài nghi hỏi nó, tâm chẳng thể ngờ cái việc cỏn con này lại làm kẻ ngốc kia cảm động đến rơi lệ trong khi ngần ấy năm chăm nom, hầu hạ thì kẻ đó lại xem như hiển nhiên.

-Ừ. – Nó gật đầu ngay tắp lự, và như để khẳng định độ chân thật nên nó khuyến mãi thêm ánh mắt hoe đỏ.

Có lẽ bệnh tật cũng giúp con người ta thành thật hơn và cũng bớt phòng bị đôi chút. Uống thuốc xong, nó níu tay cậu thủ thỉ.

-Ngủ với tớ đêm nay đi, tớ không muốn ở một mình. Nghennnnnnn~

-Ngủ? – Yul nhướng mày lần nữa rồi chợt giãn ra khi sực nhớ lại “ngủ” của 2 đứa không đồng nghĩa. - Ừ.

Chiếc giường đơn có lẽ quá chật hẹp cho cả hai nhưng dường như chẳng ai bận tâm điều đó. Rúc sâu vào người cậu, nó bắt đầu huyên thuyên về nhiều thứ từ việc nhà, việc học đến cả dự định đại học.

-Tớ sẽ học làm hình cảnh, bắt hết bọn xấu xa.

-Huh? Hình cảnh? Chị hai ngang ngược của khu nam Seoul mà đòi làm hình cảnh sao? – Nghĩ nó đùa nên cậu lại giở giọng trêu chọc.

-Thiệt, tớ muốn làm cảnh sát, bố mẹ cũng rất ủng hộ.

-Sao không học luật giống bác trai? Hình cảnh nguy hiểm lắm, bị thương chết như chơi.

-Không thích. – Nó bắt đầu giở giọng ương bướng quen thuộc. Dẫu bằng tuổi nhưng nó biết cậu luôn nhường nhịn chìu chuộng nó dẫu rằng bề ngoài thì có vẻ giống áp bức hơn, thế nên nó vẫn thường hay làm nũng với cậu như với anh họ của mình.

Khẽ thở dài, ai kia bỗng trầm mặc hẳn. Cái chết của người chú làm cảnh sát ngày trước bỗng hiện lên rõ nét. Bất giác cậu vòng ôm nó thật chặt.

-Yul à, cậu đã hôn ai bao giờ chưa? – Giọng nó khe khẽ vang lên, chẳng hiểu vì ốm hay sao nên bỗng có cảm giác nhỏ nhẹ hẳn.

-Sao hỏi thế?

-Tớ rất muốn biết cảm giác khi hôn như thế nào, liệu có ngọt ngào như người ta diễn tả không. Thật sự rất tò mò! Nhưng ngoài hôn thì tớ không cần người yêu, tớ thấy có cậu là đủ rồi, yêu làm gì. Buồn thì cậu sẽ nói chuyện an ủi tớ, chán thì cậu sẽ đi chơi cùng tớ.

Nó thật thà trần thuật hết mọi suy nghĩ cho cậu, đôi mắt lim dim nửa nhắm nửa mở, tóc mướt mồ hôi bết nhẹ vào đôi má phúng phính trắng hồng, bờ môi ươn ướt mấp máy tuôn ra những thanh âm ngọt ngào khiến ai kia sướng rơn. Môi vẽ cong đầy thích thú, tia nhìn lại ánh lên vẻ nồng tình khó tả cậu hỏi lại.

-Thật sự muốn thử chứ?

-Huh? – Lần này đến phiên nó ngạc nhiên – Chỉ người yêu mới hôn nhau thôi chứ, bạn thân sao có thể?

-Bạn thân cũng có thể là người yêu mà. Tớ không quản ngại khó khăn mà cùng lúc đảm trách hai nhiệm vụ đâu.

Câu nói vừa dứt nó liền cảm nhận được sự mềm mại nơi vầng trán rồi di chuyển dần xuống sóng mũi, chưa hết ngỡ ngàng thì bờ môi cũng bị nuốt trọn. Chẳng cảm nhận thấy vị ngọt hằng tưởng tượng chỉ thấy nóng và ẩm ướt nhưng… cậu hôn rất tuyệt. Nó như mê đi trong sự vuốt ve bởi làn môi ai kia, mọi phản kháng trong tích tắc bỗng biến mất không dấu vết, chỉ biết ngoan ngoãn làm theo những gì cậu muốn. Nhẹ kéo ai kia xuống gần hơn, nó muốn khám phá nhiều hơn sự kì diệu ban nãy để rồi bản thân mải miết chạy theo cảm xúc lạ lẫm thích thú đến quên cả thở.

.

.

-Thế nào? – Cậu rời đi khi buồng phổi cả hai đều đã teo tóp lại.

-Không …không ngọt như tớ tưởng tượng… nhưng chuyện này…chuyện này là sao? Sao cậu lại làm vậy? – Nó hỏi giữa những tiếng thở nặng nhọc, mặt giờ đã thành quả cà chua chín mọng.

-Tớ yêu cậu! Giờ thì ngủ đi, mai còn đi học nữa.

Kéo nó nằm xuống giường, đắp chăn cẩn thận, cậu nhắm mắt ngủ như không có việc gì vừa xảy ra.

-Nhưng tớ có yêu cậu không? Tớ…chúng ta…không được đâu.

-Nghe cho rõ đây Jessica Jung, cậu . yêu . tớ. Không thì đã không hôn trả lại tớ rồi. – Kéo sát mặt nó lại gần cậu khẳng định thay nó. Nhưng kì lạ thay nó lại tin vô điều kiện. Uh, nó yêu cậu!

.

.

Sáng hôm sau, căn teen trường.

-Sica, cổ cậu bị gì vậy? Sao nhiều chấm đỏ thế? Con gì cắn hả? – Nấm quan tâm.

-Hử? Tớ không biết nữa. – Ngây ngô trả lời, tay sờ sờ chiếc cổ trắng xinh xẻo đầy dấu tích nó cũng chẳng rõ, nhà nó vốn đâu có muỗi.

-Tớ cắn đấy. – Thủ phạm thú tội bằng một giọng điệu bình thản cứ như đang nói về việc một cộng một bằng hai.

-Uh – Nấm gật gù trước khi đại não kịp xử lí thông tin – HẢ???????????? CẬU CẮN CẬU ẤY????????

Bạn bè thân thiết đến đâu thì cái việc cắn qua cắn lại cũng không thể vì vậy mà bao biện được. Mọi cặp mắt đổ dồn về phía hai nhân vật chính. Chẳng nói chẳng rằng ai kia tự động kéo nó đứng dậy và hôn say đắm giữa thanh thiên bạch nhật trước bàn dân thiên hạ. Đến khi dứt ra thì nó đến đứng cũng không vững, đầu óc mụ mị cả đi, để mặc ai kia giải quyết rắc rối.

-Từ hôm nay, cấm ai bén mảng lại gần Jessica Jung – người yêu của Kwon Yuri.

Oang oang thông báo rồi lại kéo nó ra khỏi đám tượng đá biến hình vì shock, đến khi kịp nhận thức sự việc thì mọi chuyện đã rồi.

18 tuổi. Đời nó đã bị gắn mác sở hữu của Kwon Yuri, chỉ biết than thầm sao mình lại yêu kẻ quá sức bá đạo thế này.
------------------------

22 tuổi.

Cả bọn cùng đi bar ăn mừng tốt nghiệp, nó nhìn cậu, cậu mỉm cười gật đầu đồng nghĩa với việc Jessica Jung được phép đi bar cùng đồng bọn. Nó cười thích chí, ríu rít như chim non tập hót và không quên cảm ơn cậu bằng nụ hôn nhẹ.

Những mơ ước, những dự định và hoài bão của tuổi trẻ hòa cùng hơi men cay nồng kéo trôi mọi nghi ngờ của nó về hành động kì lạ của cậu.

-Sao? Kwon Yuri bữa nay chịu cho cậu đi “đồng hóa” chứ không biệt giam nữa ư? – Tae Tae cao hứng hỏi đùa làm nó bỗng cảm thấy ngượng ngượng khi nhớ đến cảnh cậu chăm nó như trẻ con mỗi ngày và tuyệt không để bóng dáng kẻ lạ nào mon men lại gần cứ như thể họ sắp bắt cóc nó đến nơi vậy.

Có điều, tuy là ngượng nhưng… nó thích.

Tay chống cằm, nó nghiêng đầu chờ đợi.

-Ừ, sau đêm nay tớ không biệt giam cậu ấy nữa. – Kéo nó lại gần cậu lướt môi lên đôi má ửng hồng của nó trong tiếng hú hét phấn khích của đám bạn.

Devil : Biệt giam vì sợ sẽ đánh mất, nhưng một khi đã thuộc về thì chẳng cần phải biệt giam. Thật là nham hiểm quá đi mờ =.=

Suốt ngần ấy năm chơi cùng nhau, quá rõ cái cách nói ẩn - ý - không - ai - hiểu của cậu nhưng hết lần này đến lần khác nó vẫn nghệch mặt ra, rồi cũng chẳng buồn hỏi thêm mà tiếp tục bằng câu chuyện khác.

.

.

.

Trong cơn say nó nghe loáng thoáng cậu nói bảo muốn ăn gì đó, rồi gì mà bị nó bỏ đói suốt 4 năm gì gì đó. Thế nên, nó cười bảo cậu cứ ăn thoải mái, tự nhiên như ở nhà rồi thiếp đi lúc nào không hay.

.

.

.

Sáng hôm sau, cả người nhức mỏi khiến nó không tài nào nướng thêm được nên đành phải dậy.

.

.

.

.

Sững sờ.

Trên người nó không một mảnh vải và đầy những dấu hôn.

Quay sang bên cạnh, cậu ngủ khì, vẻ mặt tràn đầy hạnh phúc.

“Ăn” – “bỏ đói”

Câu nói của cậu tua lại trong trí nhớ nó.

Ra là vậy.

Chăm con người ta ngần ấy năm, đêm qua lại chìu chuộng hết mực, thậm chí còn cho phép nó uống say đến mềm oặt cái thứ bia bọt mà ai kia ghét cay ghét đắng.

Tất cả, tất cả chỉ vì cái mục đích “vỗ béo rồi giết thịt”.

Nó cảm giác mắt mình nổi lửa, cái ý niệm giết người sôi sục trong đầu.

Nó muốn giết Kwon Yuri không phải vì cậu “ăn” nó bởi trước giờ ngoài cậu thì nó cũng chẳng nghĩ được mình sẽ trao thân cho ai khác nhưng vì cậu sao lại... tự quyết đến cả chuyện này sao? Thật quá đáng! Đã thế lại còn ...

... ăn nó sạch sẽ đến như thế ( không chỗ nào là không có dấu của cậu)

... tự nhiên đến như thế (ăn xong cũng chẳng thèm chùi mép, dù sao cũng nên mặc quần áo lại cho nó và cả mình kia chứ)

... và ăn thoải mái đến như thế (khiến cả người nó chỗ nào cũng đau còn cậu ta thì ngủ ngon lành đến tận 10 giờ thế này và miệng thì cứ nhoẻn cười suốt).

Nó ghét cái cảm giác khi mình làm con nai vàng ngơ ngác – sập bẫy bác thợ săn. Nó than trời, trách đất vì sao nó luôn “dưới cơ” cậu trên mọi phương diện. Nó hận cái cảm giác cậu luôn là người chủ động và mình như một món đồ chơi.

Nhìn gương mặt thoải mái, thỏa mãn của cậu ta mà nó chỉ muốn một tay bóp chết để cái lưỡi đang le ra không tài nào thụt vào được nữa.

Nó hận, nó tức, nó giận, nó ngượng… chỉ muốn toang một phát đánh cho ai kia tỉnh giấc thế mà …gương mặt trẻ con ngủ ngon lành vẫn đang ôm chặt lấy eo nó, trong sáng, lương thiện giống hệt thiên thần giáng thế mà nó thường hay mường tượng đã khiến cú đấm chưng hửng giữa không trung.

Không đành ra tay, nhưng bản thân lại không thể kiềm nén những ấm ức đang cuộn lên như sóng trào nó chợt òa khóc thật to như một đứa trẻ, vừa khóc vừa rủa xả kẻ đáng ghét bằng tất thảy những ngôn từ đang nhảy lung tung trong đầu.

Chiếc giường khẽ chuyển động, vòng ôm quen thuộc choàng lấy nó vỗ về nhưng tuyệt nhiên không nói một lời. Người đó cứ để mặc nó mắng cho thỏa dạ rồi sau đó trong cơn quá khích của nó thì cắn răng chịu đựng những cú đấm thùm thụp nơi vai lưng.

-Chúng mình cưới nhau nhé?

Đôi tay mềm khẽ trượt vào những lọn tóc rối của nó ve vuốt, giọng nói chân thành thì thầm khe khẽ bên tai, nhẹ nhàng gặm nhắm, nựng nịu.

.

.


Hóa đá trong phút chốc, nó vội lách người ra khỏi chiếc ôm để nhìn rõ cậu. Ánh mắt đen láy dịu dàng nhìn nó, khát khao, mong mỏi tựa như nhấn chìm nó trong sự ngọt ngào yêu chìu của ai kia.

-Chúng ta… vẫn còn trẻ mà, tớ không muốn đeo gông sớm thế.

Ngượng ngịu lảng tránh ánh mắt nồng nàn đến nhột nhạt của cậu, nó bối rối trả lời. 22 tuổi, nó vẫn còn rất nhiều việc chưa thỏa chí, vẫn đam mê phiêu lưu, mạo hiểm, và vô số thứ muốn trải nghiệm và cuộc sống tù túng với những trách nhiệm về gia đình, chồng vợ chẳng khác nào cái lồng son chật hẹp.

-Sau khi cưới, cậu vẫn có thể tự do làm mọi việc mình thích, đi đâu tùy thích, cứ tha hồ trải nghiệm mọi thứ cậu muốn chỉ duy nhất một điều – cậu lặng đi giây lát rồi chợt ôm chặt lấy thân hình nhỏ bé của nó – hãy bình an trở về với tớ mỗi ngày.

.

“Hãy bình an trở về với tớ”

.

.

Chỉ mấy chữ, cậu khiến nó mềm nhũng, mắt lấp lánh dòng hạnh phúc. Đồ ngốc này, kết hôn chỉ là cái cớ để buộc chặt nó vào cậu ta mà thôi, làm cho nó không còn đường lùi dù có bị thương tật vĩnh viễn vì cái nghiệp hình cảnh thì cũng sẽ không cách nào mà đá cậu ta đi được.

-Quyết bám dính vào tớ cả đời sao Kwon Yuri? Không hối hận chứ? – Nén sự xúc động đã dâng tràn khóe mi, nó cố giở giọng bông đùa.

-Hối hận… vì không làm việc này sớm hơn.

Câu nói kết thúc cũng là lúc bờ môi cậu tìm về bên nó. Nâng niu, đầy trân trọng.

.

.

.

-Ah… đêm qua …chưa đủ sao? – Cố vùng vẫy khi toàn thân đã bị ép xuống giường và hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát của ai kia, nó buông lời cầu cứu yếu ớt.

-Đó là bữa tối và bây giờ là bữa sáng.

.

.

.

-Đính hôn nhé, tớ chưa muốn cưới.

Trước khi thiếp đi một lần nữa trong vòng tay cậu, nó chỉ thoáng thấy được cái gật đầu đồng ý khe khẽ từ kẻ đáng ghét đang cười thỏa mãn.



22 tuổi, Kwon Yuri ép hôn nó bằng một phương thức rất riêng, ngọt ngào nhưng khá “lao lực”.


-----------------------------

25 tuổi

Sau một vụ nổ bom, đôi chân hóa thành gánh nặng, nó bước vào một thế giới mới với những khuông màu nhạt nhòa mờ ảo đến cả hình dung của cậu cũng đang mờ dần trong trí nhớ. Chợt nhận ra, trước kia nó chưa bao giờ khắc ghi thật sâu từng đường nét thân thương vào tâm khảm như cậu dành cho nó.

Hối hận.

Tự ti.

Nó thu mình vào một góc, lảng tránh mọi sự quan tâm và bắt đầu làm quen với cuộc sống muôn màu như một.

-Chúng ta chia tay đi.

.

.

Không có tiếng đáp trả, chỉ có cảm giác bản thân bị nhấc bổng lên trong phút chốc rồi nhanh chóng bị ấn xuống chiếc giường êm ái.

-Nếu cậu thoát khỏi sự mê hoặc của tớ!

Sau câu nói đậm mùi thách thức là những nụ hôn mê luyến, những động tác điêu luyện mà chưa một lần nó đủ khả năng từ chối.

.

.

Kéo chăn đắp đến tận cổ nó thì thầm nửa như cầu xin, nửa lại kiên quyết bất chấp ý kiến của đối phương.



-Nếu cậu thoát khỏi sự mê hoặc của tớ!

Sau câu nói đậm mùi thách thức là những nụ hôn đê mê, những động tác điêu luyện mà chưa một lần nó đủ khả năng từ chối.

.

.

Kéo chăn đắp đến tận cổ nó thì thầm nửa như cầu xin, nửa lại kiên quyết bất chấp ý kiến của đối phương.

-Chia tay thôi!
-Lí do? Và đừng nói với tớ mấy câu sến rện như không xứng, sợ là gánh nặng hay đại loại thế nhé. Cái mớ sướt mướt ấy trong định nghĩa của tớ không phải là lí do chính đáng để chấp nhận lời chia tay đơn phương. Nó làm tớ buồn nôn.

.

.

-Chúng ta vẫn yêu nhau thì không việc gì phải chia tay cả.

Vùi mặt vào hõm cổ nó, cậu kiên định nói, phần giống khuyên giải phần lại như ra lệnh. Một mệnh lệnh bất khả kháng dành cho nó.

-Một giám đốc như cậu không ngại đứa vừa mù vừa què thì tớ ngại dùm cậu. Cậu không sợ lời dè bỉu nhưng tớ không chịu nổi gai nhọn trong mấy câu nói ấy. Buông tha cho tớ đi, có được không?

-Cậu ích kỉ quá Sica à, chỉ vì sợ tổn thương do mấy câu không đâu mà sẵn sàng tổn thương tớ ư? Người ích kỉ như cậu không đáng có được tự do đâu. Vì vậy, dẹp ngay ý nghĩ đó đi.

.

.

.

-Tớ sẽ mang ánh sáng về bên cậu.

Tiếng nói nhẹ như hơi thở vang lên rồi chìm sâu vào bóng đêm tĩnh mịch sau những hoạt động mệt mỏi.

.

.

.

1 tháng sau. Trụ sở Ủy ban thành phố.

-Kí đi. – Giọng ra lệnh quen thuộc vang bên tai nó.

Cậu đã hiến một bên giác mạc để giúp nó hồi phục một nửa thị lực và giờ đây cả hai đang ở trụ sở đăng kí kết hôn.

-Đây là cách mà cậu muốn tớ trả nợ sao?

-Uh. Cả đời ở bên tớ để tớ mặc sức hành hạ. Kí đi.

Đây là kiểu cầu hôn quái đảng gì thế hả trời? Vừa làm giấy xuất viện lúc 8 giờ sáng, một tiếng sau đã ngồi đăng kí kết hôn mà cô dâu – nó chẳng khác nào bù nhìn, ngơ ngác toàn tập.

Rẹt!
Xong.
Cậu cầm tay nó tự kí trước sự ngỡ ngàng của nó và sự hài lòng của các bạn bè, cộng sự và đồng nghiệp hai bên. Tiếng vỗ tay rền vang khắp phòng, và lúc kết thúc là thời khắc nó chính thức thành vợ người ta với chiếc mộc đỏ chưa khô mực trên tờ giấy hồng hồng xa lạ. Sau màn ăn uống qua quýt với bạn bè thân hữu, cậu chở nó về. Rồi lấy lí do là nó chưa khỏe để bế lên nhà, quỳ mọp dưới chân rồi dịu dàng tháo giày giúp nó. Trong lúc vẫn còn đang ngơ ngẩn vì cái sự hạ mình chưa bao giờ có của cậu thì ai kia đã bế nó vào phòng. Nâng niu như trứng mỏng tựa hồ chỉ một chút lơ đãng cũng có thể khiến nó bị thương tổn . Và rồi…. đưa vào động phòng.

.

-Yah, tên than củi đen thui kia, đây mà là đám cưới ư? Bánh kem của tớ đâu? Áo cưới của tớ? Phù dâu, hoa cưới, nhạc…Thậm chí đến cả cầu hôn cũng không có! Tránh xa tớ ra!

Không nghĩ cậu lại xài chiêu cũ “vỗ béo giết thịt” nên thành ra giờ đây dù cả người đang đau nhức mà vẫn phải ngoan ngoãn phục tùng cho người ta “món tráng miệng”.
“Ăn chính” rồi “ăn phụ” sau đó lại “ăn thêm” nó chỉ biết oán trách ông trời sao lại để mình có một seobang “ham ăn” đến thế!
Hức!
Sao trên đời lại có loại người đã bá đạo lại còn đầy ham muốn thế kia chứ? – Tâm thức gào thét là thế nhưng hiện thực thì nó vẫn đang ôm chặt con người kia.
(=.= là phúc không phải họa, là họa tránh không khỏi, nàng ngoan thì còn được ngủ nàng à =)) )

.

.

.

Tiếng thở nhẹ hòa vào khoảng không tĩnh mịch, đâu đó một vài vệt sáng le lói liều lĩnh lẻn vào căn phòng của đôi tân giai nhân ngắm nhìn những cử chỉ dịu dàng của con người bá đạo kia để rồi ngỡ ngàng vì một câu nói.

-Chỉ có cưỡng hôn thế này cậu mới đồng ý ở lại bên tớ, không đòi chia tay vì mấy chuyện vớ vẩn nữa.

.

.

3 tháng sau
Tòa giáo đường cổ kính ngập tràn hoa hồng trắng, tiếng nhạc dìu dặt vang lên, nắng cũng hớn hở chạy nhảy tung tăng, tiếng cười nói chúc tụng không ngớt, đôi mắt đen láy lướt qua khắp lượt quan khách rồi tiến nhanh về phía phòng chờ cô dâu.

-Yul à, tớ…tớ hồi hộp quá! – Nàng công chúa xinh xắn, tóc vàng xõa nhẹ bờ vai khẽ vân vê tà váy trắng thanh khiết, thỏ thẻ.
-Không sao đâu, có tớ đây mà.
-Giá như tớ có thể tiến vào lễ đường trên chính đôi chân của mình thì tốt quá Yul nhỉ? Nét buồn thoáng ẩn hiện trong đôi mắt nhưng chủ nhân của nó vội lấp liếm bằng nụ cười rạng rỡ.
-Chân cậu không được thì còn chân tớ. Nói được làm được.

Cậu đỡ nó đứng trên chân cậu, vòng tay ôm chặt lấy eo nó từ phía sau rồi chầm chậm tiến ra lễ đường.
25 tuổi, nó trao cả cuộc đời mình cho cậu bằng một hôn lễ kì lạ, không lãng mạn như mọi người nghĩ nhưng lại là điều lãng mạn nhất mà nó từng trải qua.


Hạnh phúc là đoạn đường mà cả hai cùng trải qua, bất chấp đau khổ hay khó khăn chỉ cần biết cậu sẽ cùng tớ đi đến cuối con đường thì đó là hạnh phúc trọn vẹn.


End


Về Đầu Trang Go down
jungsungrin.art



Posts : 15
Coins : 13
Thanked : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: [ONESHOT] A NEW WAY TO LOVE - Yulsic   10/6/2011, 10:13 am

hay qua,...that cam phuc
chung nao minh moi viet dc giong ban nhi....
mong nhung fic ve sau cua ban day.... :yoyo19: : :yoyo8:
Về Đầu Trang Go down
♥ Táo Ngố ♥
Member
Member


Posts : 142
Coins : 176
Thanked : 14

Bài gửiTiêu đề: Re: [ONESHOT] A NEW WAY TO LOVE - Yulsic   13/6/2011, 2:01 pm

hay đấy ... :yoyo8:
Về Đầu Trang Go down
loveyoonyul_snsd
VIP Member 5
VIP Member 5


Posts : 2251
Coins : 2597
Thanked : 147

Bài gửiTiêu đề: Re: [ONESHOT] A NEW WAY TO LOVE - Yulsic   13/6/2011, 2:47 pm

Nhìn chữ mà muốn xiu luôn !!! Nhưng rất hay !!! Thanks nè
Về Đầu Trang Go down
http://me.zing.vn/doreedo/profile
loveyoonyul_snsd
VIP Member 5
VIP Member 5


Posts : 2251
Coins : 2597
Thanked : 147

Bài gửiTiêu đề: Re: [ONESHOT] A NEW WAY TO LOVE - Yulsic   13/6/2011, 3:20 pm

Nhưng mà đọc xong thấy kinh khủng quá đi........ :yoyo18:
Về Đầu Trang Go down
http://me.zing.vn/doreedo/profile
snowrian_71_ma



Posts : 43
Coins : 45
Thanked : 3

Bài gửiTiêu đề: Re: [ONESHOT] A NEW WAY TO LOVE - Yulsic   6/8/2011, 4:49 pm

Cai cach [ vo beo roi giet thit ] :yoyo5: , roi cach ( an trang mieng, an chinh, an phu, an them ) :yoyo18: cua yul doi voi sic hay that :yoyo12: , dang kham phuc thiet :yoyo9:
P/s: bai viet nay cua pan tuyet lam, rang lam them nhieu fic ve couple yulsic nha :yoyo12: thanks
Về Đầu Trang Go down
XiaoLing
Mãi mãi trung thành với SNSD
Mãi mãi trung thành với SNSD


Posts : 510
Coins : 513
Thanked : 2

Bài gửiTiêu đề: Re: [ONESHOT] A NEW WAY TO LOVE - Yulsic   26/2/2012, 2:17 pm

Từ lúc biết đến định nghĩa hai từ Yulsic đầu óc mình trong sáng hẳn ra kaka
thanks bạn nhé hay quá ^_^
Về Đầu Trang Go down
[Leo]ThiếuGia
Thế giới chỉ dành cho SONEs & SOSHI
Thế giới chỉ dành cho SONEs & SOSHI


Posts : 410
Coins : 485
Thanked : 32

Bài gửiTiêu đề: Re: [ONESHOT] A NEW WAY TO LOVE - Yulsic   1/3/2012, 5:41 pm

hay hehe , ủng hộ Au cái
Về Đầu Trang Go down
soulso149



Posts : 77
Coins : 123
Thanked : 36

Bài gửiTiêu đề: Re: [ONESHOT] A NEW WAY TO LOVE - Yulsic   30/3/2012, 9:06 pm

Đọc fic này lâu rồi nay mới comment cho bạn sr
thật sự mình rất thích fic này
fic sâu sắc....... đọc nó mình có 1 cảm giác rất mãn nguyện
Thank you very much!!
Trân trọng
Về Đầu Trang Go down
cobecandam13
Member
Member


Posts : 100
Coins : 105
Thanked : 5

Bài gửiTiêu đề: Re: [ONESHOT] A NEW WAY TO LOVE - Yulsic   31/3/2012, 11:23 pm

fic thật sự là hay đấy au ơi, cố gắng phát huy viết nhiều fic hay như vậy nữa nhá
Về Đầu Trang Go down
Yulsic_jjang2122



Posts : 3
Coins : 3
Thanked : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: [ONESHOT] A NEW WAY TO LOVE - Yulsic   15/4/2012, 3:39 pm

đọc fic này thấy vừa hay vừa cảm động
Mong những fic sau này của bạn
Về Đầu Trang Go down
jannie_funky
Golden Member 2
Golden Member 2


Posts : 722
Coins : 1010
Thanked : 277

Bài gửiTiêu đề: Re: [ONESHOT] A NEW WAY TO LOVE - Yulsic   15/4/2012, 4:52 pm

Fic " chong xáng " nhỉ ?
Phải nói là rất tuyệt , hihi ! :nam23:
Về Đầu Trang Go down
Ceky_luv_S9_4ever
Mãi mãi trung thành với SNSD
Mãi mãi trung thành với SNSD


Posts : 526
Coins : 567
Thanked : 8

Bài gửiTiêu đề: Re: [ONESHOT] A NEW WAY TO LOVE - Yulsic   15/4/2012, 5:10 pm

bạn viết hay đấy, đi thi AA's Got Talent đi
Về Đầu Trang Go down
»MrPhan«



Posts : 25
Coins : 27
Thanked : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: [ONESHOT] A NEW WAY TO LOVE - Yulsic   15/4/2012, 6:03 pm

s mòa pn viết dài qá zạ.......đọc mún xỉu un.........
__nhưng mòa cũng hay hay................^^! tặng naz`........... :banhb
ao41:
Về Đầu Trang Go down
taeny_shidae
Member 2
Member 2


Posts : 275
Coins : 279
Thanked : 4

Bài gửiTiêu đề: Re: [ONESHOT] A NEW WAY TO LOVE - Yulsic   17/4/2012, 4:29 pm

fic hay lắm bạn ah

mặc dù yul hơi bá đạo 1 chút nhưng chỉ có vậy mới có 1 happy ending

thanks bạn nhiều nha

hi vọng bạn sớm viết truyện khác hay như vậy
Về Đầu Trang Go down
parkringi
Thế giới chỉ dành cho SONEs & SOSHI
Thế giới chỉ dành cho SONEs & SOSHI


Posts : 494
Coins : 652
Thanked : 150

Bài gửiTiêu đề: Re: [ONESHOT] A NEW WAY TO LOVE - Yulsic   17/4/2012, 6:26 pm

Tks au nà..mau mau ra fic mới nha au
Về Đầu Trang Go down
♥I am Giá Đỗ♥
VIP Member 5
VIP Member 5


Posts : 2100
Coins : 2139
Thanked : 50

Bài gửiTiêu đề: Re: [ONESHOT] A NEW WAY TO LOVE - Yulsic   1/7/2012, 11:35 am

Fic này hay quá bạn ơi

Tks
Về Đầu Trang Go down
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: [ONESHOT] A NEW WAY TO LOVE - Yulsic   Today at 12:17 am

Về Đầu Trang Go down
 
[ONESHOT] A NEW WAY TO LOVE - Yulsic
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» [06042011][NEWs] Màn biểu diễn live “Perfection” của Super Junior M trên Love JK
» [20052011][news ]Han Joon của TOUCH cover các bài 'Love Song', 'Stupid Liar' và 'Tonight' của Big Bang
» [27052011][News]SNSD phát hành audio teaser cho "Let it rain" và "I'm in love with the hero"
» [18062010][other]tên super junior của bạn là gì ......
» [12112010][News] Orange Caramel tiết lộ teaser audio cho ‘Aing♡’ và hình ảnh teaser của Raina

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
...AAVN..Supporting Soshi and Sone... :: Sone :: Fanfiction-
Chuyển đến