...AAVN..Supporting Soshi and Sone...


 
IndexIndex  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

  [ THREESHORT] Kẻ Thế Thân [ Chap 3-3][End]

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4
Tác giảThông điệp
BorntobeSONE



Posts : 7
Coins : 7
Thanked : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: [ THREESHORT] Kẻ Thế Thân [ Chap 3-3][End]   16/5/2012, 6:42 am

Au cho mn HE nha au
Iu au nhiu`
Về Đầu Trang Go down
Kwon Rynnie Sone



Posts : 25
Coins : 31
Thanked : 2

Bài gửiTiêu đề: Re: [ THREESHORT] Kẻ Thế Thân [ Chap 3-3][End]   16/5/2012, 10:23 am

Cho SE đi au :) Dạo này mình đang bấn mấy fic SE :D Nên dạo này fic mình viết toàn SE cả (sorry rds nào đọc fic của tớ nhé). Để cho má Mều ân hận suốt đời khi Yul trở lại với một hình ảnh mới, với một người khác (boy or girl thế nào cũng được, tùy au). Mà au có vẻ thích fic SE nhỉ? Thế thì giống mình rồi, làm quen nhé ^^
Về Đầu Trang Go down
─Su[N]gốc™
VIP Member 5
VIP Member 5


Posts : 3393
Coins : 4161
Thanked : 705

Bài gửiTiêu đề: Re: [ THREESHORT] Kẻ Thế Thân [ Chap 3-3][End]   16/5/2012, 2:18 pm

Oppa, Kunieeeee.........SE đi ạ !

Đọc xong Part này vừa thấy thương vừa thấy hận con Mều >"<

Thôi thì, cho Open Ending như Kunnie muốn cũng được...hoặc không thì cứ SE đi oppa nhé !
Về Đầu Trang Go down
sungmi_snsd



Posts : 25
Coins : 26
Thanked : 1

Bài gửiTiêu đề: Re: [ THREESHORT] Kẻ Thế Thân [ Chap 3-3][End]   17/5/2012, 1:38 pm

đề nghị tiểu hắc cho SE , fic này phải SE mí đúng
Về Đầu Trang Go down
namkun
Member 2
Member 2


Posts : 282
Coins : 316
Thanked : 28

Bài gửiTiêu đề: Re: [ THREESHORT] Kẻ Thế Thân [ Chap 3-3][End]   17/5/2012, 1:59 pm

NÈ ĐỀ NGHỊ MÀ NÓI VẬY HẢ ? NGHE DC KO ?

GÌ MÀ FIC NÀY SE MỚI ĐÚNG. THẾ THÌ TA CHO HE OR OE KO CHO SE NỮA
ĐỂ COI CÒN ĐÚNG NỮA KO NHÁ
Về Đầu Trang Go down
tieuhodaica
Member 2
Member 2


Posts : 209
Coins : 379
Thanked : 160

Bài gửiTiêu đề: Re: [ THREESHORT] Kẻ Thế Thân [ Chap 3-3][End]   17/5/2012, 2:01 pm

Kunnie bớt nóng nào

nóng quá chảy máu cám nữa bây giờ
Về Đầu Trang Go down
Iu_0330_kiss
Golden Member 1
Golden Member 1


Posts : 682
Coins : 693
Thanked : 10

Bài gửiTiêu đề: Re: [ THREESHORT] Kẻ Thế Thân [ Chap 3-3][End]   17/5/2012, 2:07 pm

típ âu nhá...Yulsic coi bộ....pùn we!
Về Đầu Trang Go down
loveyulsic_s94ever
VIP Member 1
VIP Member 1


Posts : 1161
Coins : 1306
Thanked : 87

Bài gửiTiêu đề: Re: [ THREESHORT] Kẻ Thế Thân [ Chap 3-3][End]   17/5/2012, 7:37 pm

thôi hạ hỏa đi nhé kun ^^, để có tinh thần mà chuẩn bị thi tốt nghiệp nữa chứ
@sungmi_snsd ss này sao lại SE mới đúng >"<, k thích tí nào, đã héo rồi mà ss chơi 1 câu úa luôn >"<, thôi thì để cái part cuối cho tieuho oppa quyết định đi, tạm dừng chuyện HE, SE or OE ở đây đi nhé ^^
Về Đầu Trang Go down
tinayuen



Posts : 18
Coins : 22
Thanked : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: [ THREESHORT] Kẻ Thế Thân [ Chap 3-3][End]   17/5/2012, 8:55 pm

HE đi oppa. E cm cho oppa nè
Về Đầu Trang Go down
namkun
Member 2
Member 2


Posts : 282
Coins : 316
Thanked : 28

Bài gửiTiêu đề: Re: [ THREESHORT] Kẻ Thế Thân [ Chap 3-3][End]   27/5/2012, 9:07 am

Chap 3 – 3
Đông qua …
Xuân tới …
Hè đi …
Thu về …
Thời gian thấm thoát trôi qua, chẳng rõ là bao lâu.
1 tháng …
2 tháng …
Hay là …
1 năm … 2 năm …
Cũng chẳng ai nhớ nổi.
Duy chỉ có những người trong văn phòng thám tử ấy, là nhớ rất rõ.
Đó là một buổi chiều đầy nắng, cô gái trẻ với mái tóc màu hạt dẻ cùng đôi mắt màu nâu dịu nhưng lại ánh lên một nỗi buồn vô tận, đem theo một số tiền khá lớn, yêu cầu họ tìm giúp cô một người. Màu nâu tuyệt đẹp đó khi nhắc tới người ấy bỗng tràn đầy hạnh phúc … dù lẫn trong đó, họ có thể thấy được … sự đau khổ đến tột cùng nhưng chưa bao giờ là tuyệt vọng.
Giữa khoảng không tăm tối, cậu là ánh sáng duy nhất giúp tớ soi rõ mọi thứ, giúp tớ giữ lấy niềm hi vọng nhỏ nhoi, để tớ không bỏ cuộc.
Để rồi cứ đến cuối tuần, cô gái trẻ sẽ lại tới đây và ra về trong sự thất vọng đến nhói lòng.
Chào đón cô luôn là những cái lắc đầu bất lực đi kèm ánh mắt áy náy của vị thám tử nổi tiếng. Ông luôn thở dài nhìn cô gái trước mặt mình cúi đầu xuống thật thấp, đôi vai thi thoảng lại run lên từng hồi.
Cô ấy cứ ngồi bất động như thế cho tới hết ngày và mỗi tuần lại đến, như một cỗ máy được lập trình sẵn.
Vài người trong số họ khuyên cô bỏ cuộc nhưng vô ích, niềm tin trong cô quá lớn, lớn đến nỗi lấn át tất cả, như thể cuộc đời cô chỉ sống vì niềm tin ấy.
Niềm tin một ngày nào đó, chúng ta sẽ gặp lại. Không cần biết là bao lâu, tớ cũng có thể chờ.
Rồi một ngày nọ, họ không thấy cô gái ấy tới nữa. Vị thám tử ấy bảo rằng, người mà cô gái cần tìm đã không còn ở Hàn Quốc nữa … mà có thể ở bất kì đâu trên thế giới này.
Và … cô gái ấy cũng không còn ở đây nữa …
.
.
.
.
.
.
.
.
.
7 năm sau …
Sân bay quốc tế Inchone …
Một cô gái trong bộ trang phục đơn giản chỉ quần jean và áo semi ôm sát cơ thể nữ thần.
Cô bước những bước đi chuyên nghiệp như người mẫu trên sàn catwalk, khiến khối kẻ phải trố mắt nhìn thèm thuồng nhưng chúng nhanh chóng cụp mặt xuống đất khi cô gái ấy … đang hét vào chiếc điện thoại đang cầm với mức âm thanh vượt ngưỡng cho phép của con người !!!
-Tiffany Hwang, sao cậu dám đối xử với tớ như thế hả? Cậu trốn đi với tên lùn ấy và bây giờ thì bảo tớ giải quyết mớ rắc rối cậu gây ra. Cậu có biết Ms.Choi đã nổi điên như thế nào không hả???????????????????????????
-!@#$% …
-Tớ không cần biết. Một là cậu ra tự thú, hai là Ms.Choi sẽ đem tên lùn nhà cậu đi hành quyết.
-&^%$#@! …
-Aish, tớ chịu thôi, lần này cậu gây họa rồi.
-!@#$%& …
-CÁI GÌ CƠ? ĐÁM CƯỚI? EM BÉ? Cậu đùa sao??????????????????
Gương mặt xinh đẹp bỗng chốc trở nên méo mó hết cỡ khi cái từ “em bé” lọt vào lỗ tai. Bất động trong 5s, rồi cô gái cũng đành thở dài chịu thua. Biết sao được khi người gây họa là bạn thân nhất của cô kia chứ.
Cất chiếc điện thoại vào túi áo cô vừa kéo vali đi vừa nhẩm tính trong đầu nên ăn nói sao với người sếp đáng kính của mình khi cô ấy biết … cả hai trợ lý của cô ấy đều đã bỏ trốn !!!
Bước ra khỏi sân bay, cô ngước nhìn bầu trời xanh cao thăm thẳm. Đôi mắt nâu ẩn sau cặp kiếng đen mang một nỗi buồn khó tả.
Chẳng phải thời gian là liều thuốc công hiệu nhất ư? Vậy tại sao trái tim cô vẫn đau như vậy?
Chẳng phải thời gian có thể xóa nhòa tất cả mọi thứ sao? Vậy cớ gì cô vẫn không thể quên được người ấy.
Từng ánh mắt. Từng nụ cười. Từng cử chỉ yêu thương … chưa bao giờ phai nhạt.
Bảy năm đã qua rồi. Bảy năm sống trong nhung nhớ. Bảy năm sống trong đau khổ. Nhiều lần cô muốn bỏ cuộc nhưng không thể. Cô yêu người … quá sâu đậm rồi, vĩnh viễn không thể nào buông tay.
Nhưng cô phải tìm người ở đâu đây? Không một chút tin tức. Không một địa chỉ cụ thể.
Nhiều lần cô tự hỏi, nơi chân trời kia, người có đang đợi cô không? Hay đã êm ấm bên một người khác mà không phải là cô.
Nghĩ tới, cổ họng lại nghẹn ứ, không sao thở được, lồng ngực như bị một tảng đá đè nặng.
Lắc đầu, cô không thể dừng lại ở đây. Trử khi chính miệng Yuri nói không còn yêu cô nữa, còn bằng không, dù phải lật ngược cả thế giới này Jessica vẫn sẽ tìm ra người ấy.
.
.
.
.
.
Tiệc cưới của Tiffany Hwang – nhà thiết kế thời trang nổi tiếng – cùng Kim Taeyeon – trợ lý của cô ấy thật sự gây xôn xao cho những ai theo đuổi cô gái mắt cười ấy suốt thời gian qua.
Jessica mỉm cười lo lắng cho hai tên “tội đồ” đang thay nhau thề thốt trên kia mà không biết giông tố sắp kéo đến cái nhà thờ này.
“Có lẽ mình nên chuồn thì tốt hơn” – cô thầm nghĩ khi thấy khói đang bốc lên từ đầu cô gái ngồi ở hàng ghế trước mặt. Ai mà biết được sếp của họ lại có mặt ở đây nhanh như thế chứ.
Thở dài, cô đứng lên cố gắng rời khỏi mà không gây tiếng động nào, nếu không người đầu tiên bị hiến tế sẽ là cô mất.
Nhẹ đóng cánh cửa gỗ lại, cô hít một hơi thật sau, để buồng phổi tràn ngập không khí trong lành này. Rảo bước trên con đường nhỏ, cô thả mình xuống một băng ghế gần đó và hướng tầm mắt mình vào khoảng không trước mặt. Từng cơn gió mát rượi mơn man trên khuôn mặt làm mi mắt cô nặng dần rồi nhắm hẳn.
-hức … hức … hức …
Tiếng nấc nhỏ vang lên kéo cô ra khỏi giấc ngủ chập chờn, đưa tay lên dụi mắt, Jessica nhìn chung quanh, cố tìm xem tiếng nấc phát ra từ đâu.
Ngay trên băng ghế cách cô không xa, một cô bé chừng sáu tuổi mặc chiếc váy trắng đang khóc nức nở. Có lẽ cô bé bị lạc mẹ chăng? Nhưng dù nguyên nhân là gì, Jessica cũng không để cô bé ở đây một mình được.
Bước lại gần, cô ngồi thụp xuống, để gương mặt cô bé cao hơn mình và hỏi:
-Sao con lại khóc? Umma của con đâu?
Đứa bé không trả lời mà cứ khóc mãi không thôi. Hết cách, Jessica đành gỡ hai nắm tay nhỏ xíu đang tích cực dụi dụi mắt mình của con bé xuống, nói:
-Con cứ dụi như vậy sẽ không tốt cho mắt đâu. Có chuyện gì nói cho cô nghe nào.
Câu nói kết thúc, gương mặt thiên thần hiện ra và Jessica cũng đã chết lặng.
Dù đôi mắt đã đỏ hoe và sương mọng. Dù gương mặt lấm lem đầy nước mắt … thì cô bé đang đối diện vẫn giống Yuri một cách kì lạ.
Bỏ qua việc con bé trắng hơn Yuri của cô thì nó không khác gì một bản sao của Yuri cả. Nhất là đôi mắt. Đôi mắt đen láy và sâu thăm thẳm … đôi mắt đã ám ảnh cô suốt bảy năm qua.
Và bây giờ, đôi mắt ấy đang ngước nhìn cô đầy khó hiểu. Run rẩy đưa tay vuốt nhẹ mái tóc đen, trước khi Jessica có thể thốt lên bất cứ một lời nào thì …
-Yoong, con ở đâu?
Giọng nói quen thuộc ấy vang lên. Giọng nói mà dù ở trong mơ, cô vẫn luôn ao ước được nghe thấy. Giờ thì sao đây? Cô đã nghe rồi đó thôi nhưng giọng nói ấy đã không còn gọi tên cô nữa … mà đã gọi tên một người khác.
Bất động. Có phải điều cô lo sợ bấy lâu nay đã trở thành sự thật?
Lấy hết tất cả can đảm để quay lại. Jessica hầu như không thể tin vào mắt mình.
Dáng người quen thuộc ấy. Gương mặt cô không cách nào quên được. Chất giọng trầm ấm luôn gọi tên cô đầy trìu mến.
Đó chẳng phải người cô đang tìm kiếm sao?
Đó chẳng phải người cô ngày nhớ đêm mong sao?
Đó … chẳng phải là Yuri của cô sao?
-Umma, Yoong sai rồi, Yoong sẽ ngoan, umma đừng bỏ Yoong.
Vòng tay bé nhỏ siết chặc quanh cổ người phụ nữ có nước da ngăm ngăm, từng câu nói, từng tiếng nấc nghẹn của đứa bé … không khác gì những mũi dao sắt nhọn, lạnh lùng đâm vào trái tim đang thổn thức kia.
Là tai cô nghe nhầm hay là đứa bé gọi nhầm?
… hay … đó chính là sự thật mà cô không muốn thừa nhận …
Umma sao?
Chỉ một tiếng gọi đơn giản nhưng lại khiến cơ thể cô gái tóc nâu không còn một chút sức lực.
Chỉ một tiếng gọi đơn giản nhưng lại làm cho mọi thứ quay cuồng, cảm giác như ai đó vừa dùng hết sức tát thật mạnh vào mặt.
Chỉ một tiếng gọi đơn giản nhưng lại làm tất cả hi vọng trong cô … bị quét sạch …
Nước mắt tưởng chừng khô cạn … trong phút chốc lại dâng lên … khi từ phía xa, một người đàn ông điển trai vội vàng chạy lại, mồ hôi còn đọng trên gương mặt đầy lo lắng của anh ta.
Đứa trẻ rời vòng tay của mẹ và nhào vào lòng kẻ mới tới, cất tiếng gọi:
-Appa. Đừng giận Yoong nữa.
-Appa không giận con. Appa xin lỗi, là appa sai.
Cũng một tiếng gọi đơn giản đấy nhưng Jessica cảm thấy như mặt đất dưới chân cô vừa sụp đổ.
Có phải đây là hình phạt mà Thượng Đế dành cho cô không?
Gia đình ba người họ thật hạnh phúc làm sao. Còn cô … chỉ là kẻ thừa bên cuộc đời của người ấy. Vĩnh viễn chỉ có thể đứng nhìn, không cách nào chạm tới.
Nước mắt lặng lẽ rơi … không kiểm soát …
Lời yêu thương chưa kịp tỏ bày … đã không còn cơ hội được thốt ra …
Bởi … tất cả đã quá muộn …
.
.
.
.
.
.
.
Jessica vẫn thường nghe mọi người nói về ánh mắt phóng băng có thể cứa cổ người khác của mình. Và cô thật sự không hiểu, nếu ánh mắt của cô có thể kill người khác, vậy tại sao cái tên đang ngồi trước mặt cô lại không lăn đùng ra chết quách cho rồi. Đỡ cho cô khỏi bị ức chế như bây giờ.
Jessica thật sự rất là ngứa mắt khi thấy OK Taecyeon, tên cái người đứng đầu danh sách những kẻ nên kill của Ice Princess, đang cho Yoona ăn và mỉm cười. Well, nhìn vào thì đó là một gia đình rất hạnh phúc, không một ai có thể xen vào giữa ba người ấy. Chẳng ai bảo ai, tất cả đều nhanh chóng tránh cái bàn vỏn vẹn bốn người ngồi ấy càng xa càng tốt, khi Taecyeon đưa tay chỉnh lọn tóc bị rối của Yuri và sẽ chẳng có án mạng xảy ra nếu cô gái da ngăm không ngượng ngùng cúi mặt xuống. Thật sự Jessica rất muốn cắm cái nĩa đang cầm vào cái tay không biết thân phận của Taecyeon, nếu cô không chợt nhớ giữa cô và Yuri không có mối quan hệ nào ngoại trừ cái danh bạn thân hồi đi học. Sao lại không có được nhỉ? Yuri từng là bạn gái của cô kia mà.
Thở dài. Dĩ nhiên cô không quên những tổn thương và đau khổ mà cô đã gây ra cho Yuri và Jessica cũng không chắc là họ có thể quay lại với nhau hay không sau từng ấy chuyện. Điều an ủi duy nhất là Taecyeon cũng chẳng phải bạn trai của Yuri hay là cha của Yoona cả.
Nhưng … tại sao Yuri lại tránh ánh mắt cô. Nếu cô ấy đã thật sự quên được mọi thứ và bắt đầu cuộc sống mới bên Taecyeon, vậy sao không dám đối diện với Jessica. Hay mọi chuyện không hề như cô nghĩ, Yuri vẫn còn yêu cô và Ok Taecyeon chỉ là đơn phương theo đuổi?
-Yul, nước sốt còn trên môi em kìa. – vừa nói, Taecyeon vừa lấy khăn dịu dàng lau đi vết bẩn trên miệng của Yuri kèm theo một nụ cười tỏa nắng và hàng loạt tiếng đổ vỡ từ người ngồi đối diện họ.
RẦM
XOẢNG
BỊCH
VÉO
-Ô, tôi vụng về quá, xin lỗi mọi người cứ tiếp tục, đừng để ý tới tôi. – nở nụ cười “vui vẻ”, Jessica vừa trừng mắt với Taecyeon vừa nói.
Sao anh ta dám đụng vào Yuri của cô? Anh ta nghĩ anh ta là ai?
Đáng lẽ người chỉnh lại ngọn tóc rối cho Yuri là cô.
Đáng lẽ người chùi vết bẩn ấy cho Yuri là cô.
Đang lẽ người ngồi bên cạnh Yuri là cô.
… chứ không phải anh ta.
Đau. Thật sự quá đau. Suốt bảy năm nay, chưa bao giờ lồng ngực trái của cô thôi tê buốt và giờ thì … thái độ thờ ơ của Yuri … lại làm cô thêm đau đớn hơn.
Nhưng Jessica không thể đổ lỗi cho Yuri. Cô ấy không làm gì sai cả.
Người sai là cô.
Là cô ngu ngốc không biết nên đã để hạnh phúc vuột khỏi tầm tay mình.
Là cô hờ hững vô tâm nên đã đánh mất người quan trọng nhất cuộc đời mình.
Nên cô chỉ biết ngồi đây, bất lực nhìn người khác đang dần thế chỗ cô … trong trái tim Yuri.
Khó khăn rời khỏi nhà thờ khi đóa hoa cưới rơi xuống dưới chân người ấy, Jessica đã không biết … đôi mắt đen láy dõi theo cô đầy buồn bã.
.
.
.
.
.
Đặt Yoona đã say ngủ xuống giường, Yuri kéo chăn đắp cho con bé rồi ra ngoài, tâm trí tràn ngập hình ảnh Jessica trong buổi tiệc.
Đôi mắt nâu xoáy vào tâm hồn … khiến nó nghẹt thở.
Đôi mắt nâu chứa đầy tổn thương và đau khổ … khiến nó bối rối.
Đôi mắt nâu giận dữ hướng về anh … khiến nó khó hiểu.
Tại sao cô lại nhìn nó như thể toàn bộ những đau khổ mà cô phải chịu là do nó gây ra?
Tại sao cô lại nhìn anh như thể muốn giết người như thế?
Đâu phải nó không nhận ra, chỉ là … nó cố tình không muốn thấy.
Ánh mắt ấy là sao? Ghen ư? Chắc chắn không thể.
Cô không hề yêu nó. Giữa hai người không có chút tình cảm nào cả. Và Kwon Yuri sẽ không để bảy năm thời gian chỉ để quên cô uổng phí như vậy.
Là cô khiến nó ra như thế. Là cô khiến nó sợ hãi với tất cả mọi thứ. Là cô làm nó không còn dám tin tưởng vào bất kì mối quan hệ nào. Kể cả anh, người đã theo đuổi nó suốt mấy năm nay. Anh chăm sóc nó bất kể người ta nói gì, anh chấp nhận cả Yoona dù con bé không phải là con anh nhưng tại sao … nó không thế yêu anh như đã từng yêu cô?
Vì nó không dám hay vì … trái tim đã không còn chỗ cho bất kì ai nữa?
Cứ tưởng đã có thể quên. Cứ tưởng đã có thể buông tay. Cứ tưởng có thể bắt đầu một cuộc sống mới.
Nhưng hóa ra, chẳng có tưởng nào như trong suy nghĩ của nó xảy ra. Chỉ vì sự xuất hiện của cô mà bức tường nó xây dựng suốt bảy năm nay bị lung lay.
Jessica Jung thật sự là ai mà lại ám ảnh nó mãi như vậy?
..............................................................
Dù muốn hay không, nó và cô vẫn chạm mặt nhau mỗi ngày, vì Ms.Choi – sếp của cô và anh – sếp của nó đang hợp tác với nhau.
Cứ mỗi ngày, nó đều lãnh tránh cô, lãnh tránh ánh mắt cô, lãnh tránh những đụng chạm – cả vô tình lẫn cố ý – từ cô. Nhưng chẳng sao cả, chỉ ngày mai thôi, mọi thứ sẽ kết thúc, Jessica sẽ cùng sếp mình quay lại Mĩ khi dự án hoàn thành. Chỉ ngày mai thôi, mọi thứ quanh nó sẽ quay lại bình thường, nếu cần nó sẽ yêu cầu anh giao cho nó nhiều việc hơn, để nó nhanh chóng quên một tháng này đi.
Mọi thứ thật hoàn hảo … nhưng sao nó không hề thấy vui, cô sẽ không còn xuất hiện trong cuộc đời của nó nữa, nó nên vui chứ không phải khó chịu như vậy.
-Yuri, em có chuyện gì sao? – Taecyeon hỏi khi đưa cho nó cái dĩa sạch bóng.
Nó lắc đầu, tỏ vẻ không sao, anh vẫn thường đến nhà nó dùng bữa tối và Yoona rất thích anh. Có đôi lần, nó tự hỏi có nên chấp nhận anh, để Yoona có một gia đình hoàn chỉnh hay không? Dù không nói, nhưng Yuri vẫn biết, con bé thường bị trêu chọc ở trường. Chấp nhận Taecyeon có thể Yoona sẽ không còn bị trêu chọc nhưng sau đó thì sao, nó sẽ đối mặt với anh thế nào, khi với anh, tình cảm ấy chưa bao giờ là yêu.
Ding Dong
Tiếng chuông cửa cắt ngang dòng suy nghĩ. Nó vội vàng ra mở cửa và … nó cứ tưởng mình nhìn nhầm.
Jessica đang đứng trước cửa nhà nó, với gương mặt ửng đỏ, mái tóc rối bù, mùi rượu từ cô nồng nặc. Ngước ánh mắt ngây dại lên nhìn người vẫn còn bối rối trước mặt mình, cô nhếch môi, đẩy nó sang một bên rồi bước vào mà không cần đến sự cho phép của chủ nhà. Nó bước theo cô, nhìn cái dáng xiêu vẹo ấy, trái tim nó bất giác lại nhói lên.
Jessica đưa tay vịn vào bức tường bên cạnh, đôi mắt lại rực lửa khi thấy OK Taecyeon xuất hiện nơi ngưỡng cửa nhà bếp. Chẳng nói chẳng rằng, cô đưa tay lên … và đấm thẳng vào mặt anh rồi ung dung đi tới tủ đựng rượu, lôi một chai ra và nốc như thể cái chai ấy chỉ là nước. Yuri sau một thoáng ngỡ ngàng cũng vội chạy đến bên Taecyeon xem xét vết thương trên mặt anh:
-Oppa, anh không sao chứ?
-Oppa … oppa – Jessica hét lên khi thấy Yuri tỏ ra lo lắng cho Taecyeon như vậy – một câu cũng oppa, hai câu cũng oppa. Từ lúc nào cậu thân thiết với anh ta như thế hả Yul? Hai người thậm chí còn chẳng là người yêu …
Nó nhìn cô, ngạc nhiên. Kể từ lúc quen nhau, chưa bao giờ nó thấy cô say đến vậy. Nhiều lần thấy cô nổi giận nhưng cũng không đến mức như bây giờ.
-Jessica cậu … – còn chưa kịp nói, cô đã cắt ngang:
-Jessica. Jessica sao? Từ khi nào cậu gọi tôi như thế hả Kwon Yuri?
-Đó là tên cô mà Jung-shi? – Taecyeon nói với cái mũi vừa thôi chảy máu. Anh đã nghi ngờ, từ lúc gặp nhau ở buổi tiệc cưới ấy nhưng chưa bao giờ Taecyeon lên tiếng hỏi, bởi vì anh sợ, sợ cái sự thật mà anh luôn muốn chối bỏ, sợ cái người đang say rượu kia mới chính là người Yuri luôn yêu thương, và anh sẽ không còn bất kì lý do nào ở bên Yuri nữa.
-Im ngay, tôi chưa hỏi đến anh – Jessica quát.
-Jessica, đủ rồi đấy, cậu say rượu, cậu đến nhà tôi quậy phá và bây giờ cậu đang kết tội tôi sao? – nó cũng hét lên, cảm thấy cơn giận đang bốc lên.
Jessica thả rơi chai rượu đang cầm. Cái chai thủy tinh rơi xuống sàn vỡ thành nhiểu mãnh nhỏ. Mối quan hệ giữa họ có phải cũng giống như cái chai ấy, đã vỡ rồi không?
Cô bước tới lại gần Yuri hơn, nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy người ấy, để bản thân chìm đắm trong hơi ấm mà cô nhớ đến phát điên:
-Tớ có quyền kết tội cậu sao? – cô thì thầm, gần như chỉ để cho Yuri nghe thấy – là tớ làm cậu đau khổ, kẻ sai là tớ nhưng Yuri àh, cậu hận tớ đến thế sao? Bảy năm trước, cậu bỏ đi không một lời báo trước. Cậu nói cậu yêu tớ vậy khi đó, cậu có nghĩ tới cảm nhận của tớ không?
Co gái nhỏ rời khỏi vòng ôm, áp hai tay lên má người cô yêu, đôi mắt nâu, một lần nữa, đầy nước:
-Cậu nói cậu yêu tớ, vậy có bao giờ cậu cho tớ đáp trả lời nói ấy không? Cậu nhận tất cả đau khổ về mình, cậu làm bất cứ điều gì cũng nghĩ cho tớ trước tiên, cậu nghĩ tớ có thể vui vẻ khi cậu đang rất đau ư?
-Nếu cậu thương hại tôi thì …
-Tớ không thương hại cậu – cô cắt ngang câu nói của nó, ngước nhìn đôi mắt đen láy, một màu đen tuyệt đẹp – mà … Yuri àh, tớ yêu cậu.
Lời yêu thương đã được trao gửi, một cái chạm môi xóa nhòa khoảng cách hai cơ thể. Ngọt ngào không? Nếu có, tại sao vị mặn trên đầu môi vẫn còn. Nước mắt của ai? Của nó? Của cô? Hay là của cả hai người?
Nó vẫn bất động, chẳng thể nghĩ được gì, chỉ biết siết chặt vòng tay quanh cơ thể kia, nước mắt lại rơi. Bên cạnh nó, Taecyeon đứng dựa lưng vào tường, đầu cúi xuống thật thấp, che giấu giọt nước đang chực trào, anh đã thua. Không, có lẽ nên nói là anh chưa bao giờ có cơ hội để thắng thì làm sao thua được. Có lẽ anh nên bước xuống một bước, trả lại người ấy về nơi mà người ấy thuộc về.
..............................................................
Jessica ngồi ở phòng chờ sân bay với cái đầu đau như búa bổ. Lượng rượu nạp vào đêm qua làm cô chẳng nhớ được gì, chỉ mang máng là cô rời club, bắt một chiếc taxi rồi sáng hôm sau tỉnh dậy trong nhà của Yuri.
“Hi vọng là mình không nói gì bậy bạ”
Cô thở dài, cười buồn khi nhớ lại thái độ lạnh lùng hơn mọi ngày của Yuri lúc sáng. Cô ấy thậm chí còn nói là sẽ không đến tiễn cô, cả con bé Yoona cũng thế. Tuy không mấy khi gặp nhau nhưng miễn cưỡng mà nói, con bé cũng thích cô ( dĩ nhiên sau appa Taec của con bé ), ấy vậy mà lúc sáng, con bé hầu như tranh giành mọi thứ trên bàn với cô, thậm chí nó còn hét lên rằng:
-Yoona không thích cô, Yoona ghét cô.
Yuri cũng không buồn trách mắng con bé lấy một câu, thản nhiên để nó muốn làm gì thì làm, muốn nói gì thì nói. Tủi thân với ý nghĩ, Yuri không muốn nhìn mặt mình nữa, cô vịn cớ phải chuẩn bị hành lý, bỏ dỡ cả bữa sáng chưa đụng tới, nhanh chóng rời căn hộ trước khi nước mắt lại chuẩn bị rơi.
Điện thoại trong túi rung lên, báo hiệu có tin nhắn, cô lấy ra hơi ngạc nhiên vì đây là số lạ, Yuri đã kiên quyết không cho cô số điện thoại của mình. Là một đoạn video, ngay từ những giây đầu tiên, hai mắt của Jessica đã trợn tròn.
Chẳng biết đoạn video đó nói gì, chỉ biết sau hôm nay, chắc chắn Jessica phải thay một cái điện thoại mới khi cái đang cầm trên tay “được” cô đưa về nơi an nghỉ cuối cùng.
Chẳng rõ đoạn video đó quay ai, chỉ biết rằng Jessica đã bỏ mặc sếp mình trong sân bay mà vội vàng bỏ đi, cô thậm chí còn chặng đường một chiếc taxi, lôi một đôi tình nhân đang hú hí ra khỏi xe và không dưới mười lần, đe dọa bác tài chạy nhanh lên.
Đích đến của cô là công viên mà bảy năm trước, Yuri vẫn thường đưa cô đến.
Chống hai tay lên đầu gối, cố gắng bắt lại nhip thở vì đã chạy quá nhanh, Jessica nhìn quanh và phát hiện, Yoona đang bước tới chỗ cô, con bé nìn cô với ánh mắt khá lạ. Trước khi cô có thể lên tiếng hỏi, con bé đã nói:
-Cô Jessica đã xem đoạn phim ngắn đó rồi, đúng không?
*gật gật đầu*
-Vậy cô Jessica cũng biết tại sao con tên Yoona, đúng không?
*tiếp tục gật*
-Vậy … cô có biết, Yoona không thích cô không?
*lưỡng lự nhưng cũng gật*
-Yoona rất thương umma – con bé bĩu môi – Yoona không muốn đêm nào umma cũng ôm hình của cô mà khóc hết. Yoona là một đứa trẻ hiểu chuyện và ngoan, đúng không?
*gật lia lịa*
-Yoona vẫn nghe mấy cô trong công ty của appa Taec gọi umma của Yoona là hoàng tử - con bé nhíu mày, tỏ vẻ không vui – Yoona không thích thế, Yoona muốn umma là công chúa cơ. Vậy nên Sica umma, umma có muốn trở thành hiệp sĩ của công chúa không?
-Yoona àh … tại sao lại là hiệp sĩ mà không phải là hoàng tử? – Jessica sau một phút hóa đá ( vì Yoona gọi “Sica umma” ), liền hỏi.
-Yoong không thích hoàng tử. – con bé nói và bước qua một bên, nghiêng đầu nhìn vào bên trong công viên – nếu umma không thích làm hiệp sĩ, umma có thể quay lại sân bay. Còn nếu umma thích, công chúa đang chờ hiệp sĩ ở nơi nào đó tại đây. Nếu hiệp sĩ tìm được công chúa, hai người sẽ có một cái happy ending, còn không thì …
-Còn không thì sao? – Jessica hồi hộp nói.
-Con không biết – Yoona thản nhiên nói. Con bé vòng hai tay qua cổ Jessica và thì thầm vào tai cô – con tin umma sẽ làm được.
-Con tin?
-Tin chứ? Tại sao lại không tin? – con bé cười – con tin umma sẽ làm cho umma Yuri không còn khóc nữa, umma có tin mình làm được không?
-Chắc chắn là được – cô hôn nhẹ lên trán con bé rồi bắt đầu cuộc tìm kiếm của mình.
.
.
.
.
.
Well, đến đây thì câu chuyện kết thúc.
Chẳng biết là hiệp sĩ có tìm được công chúa hay không. Chỉ biết một điều, trên chuyến bay về Mĩ hôm đó đã thiếu mất một người và phòng nhận đồ thất lạc tại sân bay cũng nhận thêm một cái valy ( mà nghe đâu, chủ nhân của valy đó một tuần sau mới đến lấy ). Và Ms. Choi vô cùng vui mừng khi tống khứ được con cá heo sát thủ kia về Hàn.
Cũng chẳng biết là hiệp sĩ tìm được công chúa thì sẽ thế nào. Chỉ biết căn hộ của cô gái da ngăm sau hôm đó có thêm một người, Yoona cũng có thêm một umma vô cùng xinh đẹp tuy bạo lực ( con bé không còn bị trêu chọc ở trường cũng nhờ umma mới này ra tay ). Và cũng sau đó, tất cả hàng xóm khu đó đều bị mất ngủ bởi những tiếng động phát ra từ phòng ngủ căn hộ đó, dù nhà nào cũng có cách âm !!!. Taecyeon đã phải đưa Yoona qua nhà mình lánh nạn. Anh hoàn toàn không muốn con gái nuôi của anh và Yuri “phát triển” sớm quá như vậy.
Chẳng biết happy ending thì thế nào. Chỉ biết, sau một vài ngày năn nỉ, ghen bóng ghen gió, quyến rũ, tạo áp lực ( bằng cách thường xuyên để lại “dấu” trên cổ con người ta ở những chỗ rất “kín đáo” ), con mều vàng đã lôi kéo được con mều đen về công ty mình làm. Không rõ là công ty đó làm ăn ra sao, chứ mấy cửa hàng bán nước giải nhiệt khá là đắt khách, bởi nhân viên của công ty vẫn ra đó vào giờ nghỉ trưa để tránh những âm thanh có khả năng nhuộm đen bất cứ tâm hồn trong sáng nào, phát ra từ văn phòng hai vị sếp đáng kính của họ.
Nghe đâu, ba bốn tháng sau, Yoona đã gọi điện cho Taecyeon khoe rằng:
-Appa, con sắp có em. !!!
End
Về Đầu Trang Go down
luvS9
Golden Member 2
Golden Member 2


Posts : 767
Coins : 987
Thanked : 144

Bài gửiTiêu đề: Re: [ THREESHORT] Kẻ Thế Thân [ Chap 3-3][End]   27/5/2012, 9:42 am

Ôi chap là lá la. Công nhận hai vợ chồng nhà này thích đầu độc bé Nai =__=". Em com rồi nha ss, em đi đây. Ai lấy tem không? Liên hệ ở đây mình không lấy tem. Tặng mem nhanh tay cẩn thận kẻo rách tem à~
Về Đầu Trang Go down
kieuvamy35black



Posts : 7
Coins : 7
Thanked : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: [ THREESHORT] Kẻ Thế Thân [ Chap 3-3][End]   27/5/2012, 9:56 am

ss ko lấy tem hả...zậy em lấy đó nha...
fic hay quá hà ...ss gighting
Về Đầu Trang Go down
tieuhodaica
Member 2
Member 2


Posts : 209
Coins : 379
Thanked : 160

Bài gửiTiêu đề: Re: [ THREESHORT] Kẻ Thế Thân [ Chap 3-3][End]   27/5/2012, 1:16 pm

nghe bảo đâu cái part cuối khá là nhảm

( bản thân tớ cũng thấy thế )

nghĩ SE cho cái fic này còn dễ hơn HE nữa

ai mun đọc SE thì kiếm cái oneshot There is a kind of love, it's called breaking up nhá

cái đó dành riêng cho những ai cuồng SE giống tớ đấy
Về Đầu Trang Go down
ryankai
Chúng em yêu Siêu Ngoan Siêu Đẹp
Chúng em yêu Siêu Ngoan Siêu Đẹp


Posts : 359
Coins : 369
Thanked : 6

Bài gửiTiêu đề: Re: [ THREESHORT] Kẻ Thế Thân [ Chap 3-3][End]   27/5/2012, 1:40 pm

dợi muốn gãy cổ mới có cái part cuối nhưng cái part cuối thật là ...
Về Đầu Trang Go down
─Su[N]gốc™
VIP Member 5
VIP Member 5


Posts : 3393
Coins : 4161
Thanked : 705

Bài gửiTiêu đề: Re: [ THREESHORT] Kẻ Thế Thân [ Chap 3-3][End]   27/5/2012, 3:15 pm

Cái Part cuối thật là ....=]]~

Đen Đẹp ban đêm đã gây mất ngủ cho bé Yoong và hàng xóm rồi mà đến công ti còn " rửa mắt " cho đồng nghiệp nữa thì...LOL~

Cái part cuối cũng đc đấy chứ ^^

Tuy nhiên, nếu như vậy thì tớ thấy như thế thì Yul tha lỗi cho Sica nhanh quá, đc cái kết SE thì vẫn hay hơn
Về Đầu Trang Go down
KWON_YUL
I'm Yurisistable
I'm Yurisistable


Posts : 2704
Coins : 3273
Thanked : 314

Bài gửiTiêu đề: Re: [ THREESHORT] Kẻ Thế Thân [ Chap 3-3][End]   27/5/2012, 10:55 pm

Chuyện gia đình bé Nai bao giờ cũng lộn xộn nhưng vô cùng hạnh phúc.

Thấy chap chuẩn bị đá sẵn rồi chỉ chờ đọc .

Đọc chap xong rồi thì bùi ngùi đem đá trở về chốn cũ.

Thank vì cái HE.

Xong oppa cho em hỏi : BÉ YOONG TỪ ĐÂU MÀ RA VẬY Ạ !
Về Đầu Trang Go down
banhmikepthit
Member
Member


Posts : 184
Coins : 256
Thanked : 70

Bài gửiTiêu đề: Re: [ THREESHORT] Kẻ Thế Thân [ Chap 3-3][End]   15/6/2012, 11:58 pm

Bé Yoong là con nuôi của Taecyeon và Yuri đó.
Thank au nhìu kaka
Về Đầu Trang Go down
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: [ THREESHORT] Kẻ Thế Thân [ Chap 3-3][End]   Today at 9:11 am

Về Đầu Trang Go down
 
[ THREESHORT] Kẻ Thế Thân [ Chap 3-3][End]
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 4 trong tổng số 4 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4
 Similar topics
-
» [28012011][news]Changmin (DBSK) dám khỏa thân 100%

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
...AAVN..Supporting Soshi and Sone... :: Sone :: Fanfiction-
Chuyển đến