...AAVN..Supporting Soshi and Sone...


 
IndexIndex  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

  [FANFIC- LONGFIC] Last Carnival [Prologue], Yulsic | PG- 15 | Update 24.12

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
♥ Ky_YS♥
VIP Member 5
VIP Member 5


Posts : 2669
Coins : 2776
Thanked : 97

Bài gửiTiêu đề: [FANFIC- LONGFIC] Last Carnival [Prologue], Yulsic | PG- 15 | Update 24.12   24/12/2011, 8:54 pm

Author : My

Rating : PG-15 cho chắc, lỡ có j còn kịp nhúng tay động chân =]]

Pairing : Yulsic, đang có í định chĩ focus only Yulsic , có thễ sẽ thêm 1 cp # mà mn cũn bít đó là cp nào =]]

Category : General =]


Theme Song





Last Carnival





Prologue





Tách

Tách



“ Cô Kwon, xin cô hãy dừng lại.’’

“ Cô Kwon, cô có thể cho tôi biết cả hai người bắt đầu từ khi nào không?’’

“ Chẳng phải mới chỉ 2 tháng trước cô còn qua lại với Victoria sao? Vì cớ gì lại đột ngột thế kia?’’



Tách

Tách




Dòng người chen lấn xô đẩy tấp nập khiến Yuri cảm thấy thật sự nóng máu, cô vô cùng không thoải mái trước bọn phóng viên lắm chuyện và những đôi bàn tay táy máy không ngừng tạo ra những âm thanh từ vô số chiếc camera kia. Lao nhanh đến chiếc Merc Benz chờ sẵn trước cổng sân bay, cô đóng sầm cửa, qua cặp kính đen cô thấy bộ mặt khiếp sợ của bọn người đầy khiếm nhã, nhíu mày phóng xe thật nhanh về khu biệt thự cách ly với thành phố náo nhiệt đông đúc.





“ Cô chủ đã về.” – Đám người giúp việc xếp thành hàng lối ngay thẳng nghiêm nghị chào Yuri khi vừa trông thấy cô.

“ Sooyeon đâu?”

Tháo bỏ cặp kính ra, Yuri đảo mắt tìm bóng dáng quen thuộc. Định thần lại một vài giây, hóa ra cô hỏi thì cũng bằng thừa. Người nhà cô từ trong ra ngoài cho đến cái bọn giúp việc kia cũng chẳng ai ưa nổi Sooyeon thì có bằng gan cô ấy mới chịu ra khỏi phòng, trừ phi bộ mặt ngây thơ vô tội đó dày như bức tường.

Người giúp việc chưa kịp hé ra bất kì lời nào thì Yuri đã lướt ngang qua họ đi thẳng lên phòng. Ai nấy đều lắc đầu nhìn với vẻ chán chường, thật chẳng hiểu nổi vì lý do gì mà cô chủ của họ lại đưa cô gái kia về nhà. Cả hàng tá thiên kim tiểu thư xếp hàng chờ đến lượt vậy mà cô gái kia chẳng tốn chút công sức gì lại được sự quan tâm hậu hĩnh của Yuri.





Đôi tay vén nhẹ lọn tóc đang phủ trước mắt Sooyeon, bất giác khóe môi cong lên khi thấy cô ấy cựa mình gạt tay Yuri ra và quay lưng với cô, từ trước đến nay chưa có kẻ nào dám từ chối sự đụng chạm của cô đâu nhé, thế mà con tắc kè này lại phủ phàng đến thế.

Khẽ cúi người xuống hôn lên đôi môi quyến rũ của Sooyeon, ai nói gì thì nói cô gái này tuyệt đối không phải đối tượng tình một đêm của cô.

“ Một lần hôn sẽ là $1000 , cô chắc chứ cô Kwon?” – Khi khoảng cách chỉ còn lại đơn vị centimet thì Sooyeon bất chợt lên tiếng.

“ Em khá lắm.” – Yuri cười bất mãn ngồi phắt dậy sau một lúc sửng sốt, không hề có ý định sẽ móc tiền ra chi trả cho Sooyeon.

“ Cô Kwon đây thật đúng keo kiệt.” – Vẫn là nụ cười mỉm mà Yuri ghét cay ghét đắng, Sooyeon dụi mắt nhằm giúp mình tỉnh táo hơn.

“ Tôi không có.”

“ À đúng, cô rất phóng túng với việc làm ăn nhưng tốn ít tiền vì phụ nữ thì lại rất tính toán.” – Sooyeon kéo chăn ra lết thân lết xác vào phòng tắm rửa.

“ Thật ra thì ngoài bộ trang sức kim cương đó thì em còn bất mãn việc gì nữa Sooyeon?” – Yuri tức nghẹn họng, lúc này cô chẳng biết phải nói làm sao cho trôi chảy. Keo kiệt? Từ bé đến lớn chỉ duy có người trước mặt cả gan dám nói cô như thế.

Sooyeon xoay người lại nhìn chằm chằm Yuri, một hồi sau thì mỉm cười đầy ẩn ý. “ Lần sau hãy tặng kim cương to hơn chút nhé.”

“..”

“ À không, tôi nghĩ mình thích tiền mặt hơn. Cứ sòng phẳng thể đi nhé, có kim cương cũng chắc biết để làm gì.”

“ Em có thể bán nó.” – Yuri bày cách, thật không ngờ cô lại bị con tắc kè kia dụ dỗ một cách trơ trẽn.

“ Không đâu, trang sức chỉ nên mang lên người để tôn vinh vẻ đẹp nếu bán thì uổng lắm.” – Sooyeon bật cười khanh khách, tỏ vẻ không hài lòng với ý kiến của Yuri.

“ Em đi bây giờ à?”

Sơ suất chút nữa thì Sooyeon quên mất đây là nhà của Yuri, cô còn định đi vào phòng tắm rửa nữa chứ, có bộ quần áo nào đâu mà thay. Với cả chốc nữa cô cũng có cuộc hẹn với con gái chủ tịch tập đoàn Lee ở nhà hàng năm sao, không đi ngay thì sẽ bị mắng cho té tát.

“ Em nôn mửa vào áo khoác hàng hiệu tôi vừa mới mua hôm qua đấy.”

“ Cô có thể lấy chiếc vòng này lại, xin lỗi, tôi không mang theo tiền.” – Không chút xấu hổ hay do dự, Sooyeon lấy ngay chiếc vòng kim cương đầy giá trị trên cổ tay mình ra trả lại cho Yuri, vốn dĩ là cô ấy tặng cho cô.

Một cách bồi thường đầy khéo léo.

“ Em tự tin đến mức ra ngoài không mang theo tiền?” – Yuri sững người.

“ Dĩ nhiên, chỉ cần mang người theo cũng đủ rồi.” – Dáng vẻ bình thản của Sooyeon lại khiến Yuri thêm chút tò mò.

“ Em thật không phải cô gái tầm thường.”

“ Nói thừa, tôi đi đây. À, chuyện của cô với Victoria giải quyết mau đi nhé. Tôi không muốn thành đề tài để bàn tán đâu.”

Nói xong, Sooyeon vội chạy như bay ra ngoài đón taxi, cô lướt qua đám giúp việc hay bà quản gia cũng chẳng để lại một lời chào, trắng trợn hơn thì Sooyeon đã hoàn toàn không chút mảy may liếc nhìn lấy họ. Ấy chính là vẻ ngạo mạn của nàng công chúa lọ lem kia, nguyên nhân khiến không một ai trong gia đình này ưa nổi cô, ngoại trừ Yuri.

Lần đầu gặp mặt, Sooyeon chỉ là một người khách qua đường, dáng vẻ ngây thơ, trong sáng nhưng sâu trong ấy vẫn chứa sự tự tôn ngất ngưỡng.

Ấn tượng lần thứ hai gặp mặt của đám lôi thôi trong gia đình họ Kwon đối với Sooyeon có vẻ đậm chất hơn – Đứa con gái không còn chút giá trị gì ngoài nhan sắc.





“ Yuri, chuyện này là như thế nào?” Vừa nhấc máy, cô nghe giọng hét inh ỏi vang lên trong điện thoại, Victoria tức giận đến nỗi xé nát cả tờ báo.

“ Cũng chẳng có gì là to tát cả. Thế nhé.”

“ Yul nói gì thế hả? Thế này mà bảo không gì to tát à? Trên báo đăng tin ầm ầm ra đây này.” – Vốn định gác máy nhưng người ở đầu dây bên kia lại không cho phép cô làm thế.

“ Này Vic, tôi không có ý định chia tay cô nhưng bây giờ thì cô làm tôi phải suy nghĩ lại. Cô nghĩ mình có quyền hành để quản lý tôi sao? Xin lỗi, nhưng cô cũng chỉ xứng là gái quầy bar thôi.” – Yuri cay độc nói làm máu nóng trong người Vic ngày một trào dâng, cái chất giọng đều đều không tí cảm xúc khiến người nghe cảm thấy khó chịu vô cùng.

“ Yuri có còn tỉnh táo không đấy. Gái quầy bar là cái gì chứ?”

“ Tôi chỉ thuật lại lời của cọp con. Chúng ta chấm dứt.”






2 tháng trước.




“ Sooyeon, cậu phải đi Thượng Hải một chuyến với tớ.” – Đôi bàn tay chắc nịch của Sooyoung lắc lư vai Sooyeon đến điên cuồng, khuôn mặt cô trông đến mức hoảng loạn.

“ Bình tĩnh. Việc gì thì từ từ nói.”

Bị đẩy đến hoa mắt, Sooyeon bực tức gạt tay của người trước mặt ra khỏi vai mình, chậm rãi bước đến bàn gỗ gần đỏ và bỏ ngay sợi thước đo xuống, ngồi phịch xuống sofa đấm bóp lại cho cái vai khổ sở của mình.

Sooyoung ngồi xuống ngay bên cạnh, gương mặt nửa đùa nửa nghiêm túc bày tỏ tâm sự với cô gái tóc vàng. Chẳng qua là cô có một vé mời cho buổi trình diễn thời trang tổ chức ở Thượng Hải vào tháng sau. Họ đã mời công ty cô thiết kế một số trang phục, vào thời khắc căng thẳng thì cái đám nhân viên lang băm vô tích sự của cô lại xin nghỉ phép dài hạn về quê ăn Tết cùng gia đình. Lúc này thì cũng chỉ còn sót lại một số người nhưng cũng chỉ là lũ quèn thì giúp được cô cái quái gì chứ. Với cả, Sooyeon là một đại thiên tài thiết kế, thật đúng là tâm thần mới không bảo cô ấy đi cùng mình.

“ Được.” – Sooyeon trả lời không chút do dự.

“ Hức, cậu đúng là bạn tốt nhất của tớ mà.” – Sooyoung vô cùng xúc động, sụt sịt ôm chặt lấy cô bạn mình.

“ Nói thừa, vậy mọi chi phí bao gồm ăn uống, nơi ở và vé máy bay trông cậy vào cậu.” – Sooyeon mỉm cười với vẻ rất hài lòng, cô vỗ về lưng bạn mình chia sẽ chút niềm hân hoan mà đâu hay rằng con người vừa từ thiên đàng nay rớt hẳn xuống địa ngục, cũng đều là do cô giẫm đạp một cách tàn nhẫn.






Thật không thể ngờ rằng, Sooyeon đã nghĩ ngoài mình ra thì chẳng ai có thể giúp được Sooyoung cho buổi trình diễn thời trang lần này. Cứ tưởng cả hai người họ sẽ đi xe đến thẳng sân bay, nào ngờ lại ghé ngang qua khu biệt thự đồ sộ, tại đó có một chiếc phi cơ riêng đã chờ họ. Nhưng cô cũng chẳng quan tâm gì cho lắm, chỉ biết bây giờ cô đang nhấm nháp hương vị coffee buổi sáng, ánh mắt lướt qua trang tạp chí cứ thế mà lật đi lật lại trong tay.

Yuri tỏ vẻ không hài lòng với sự lơ đễnh quá mức của cô gái kia. Suốt từ đầu đến giờ dường như không có sự chú ý nào của cô ta dành cho cô. Phải, cũng như Sooyeon, cô hoàn toàn không biết sẽ có sự tham gia của kẻ lạ ngạo mạn này, Sooyoung bảo cô ấy cần tham gia một buổi trình diễn thời trang tại Thượng Hải, không biết là may mắn hay xui xẻo mà cô cũng được vé mời đi xem ngày hôm ấy. Với cái tài sản gọi là đốt mãi không hết của Yuri thì việc có máy bay riêng là vấn đề khá nhỏ. Sooyoung từ ấy cũng sẽ được lợi đi một khoảng là tiền vé. Thật đúng lòng người thâm độc.

“ Xin lỗi, cô đây là..” – Thừa cơ hội lúc Sooyoung đi vệ sinh, cô chuẩn bị bày tỏ sự bất mãn đối với cô gái tóc vàng này.

Sooyeon ngẩng đầu nhìn Yuri, điểm đầu tiên khiến cô cần phải nghĩ đến thì cô gái này quả thật xinh đẹp, làn da trắng như lớp tuyết, cặp mắt to tròn cùng với hàng lông mi dài và chiếc mũi thanh tú, cuối cùng là bờ môi đỏ hồng như dâu tây.

“ Sooyeon.”

“ Tên đầy đủ?” – Yuri gật gù, cái tên nghe cũng được tai.

“ Xin lỗi. Đây là bí mật.” – Sooyeon mỉm cười vẻ khiêu khích.

“ Cô biết tôi rồi chứ? Cô Sooyeon?”

Yuri nhíu mày, cái nụ cười mọi người cứ nghĩ rằng dịu dàng nhưng đối với cô bỗng chốc thành đểu cáng. Những mỹ nhân thì cô cũng đã gặp đầy rẫy mọi nơi rồi, đầy đủ thể loại. Mỗi người đều có một cách thức riêng nhưng cuối cùng thì đến với cô cũng chỉ vì tiền. Sooyeon có lẽ đang cố gắng tạo ấn tượng với Yuri, lại thêm một kẻ đến cưa cẫm cô nữa chăng?

Khẽ đưa mắt nhìn lên Yuri rồi lại cúi xuống nhìn vào thứ cô đang cầm trên tay. Sooyeon mở miệng vang lên những lời lẽ đơn giản nhưng cay độc.

“ Hmm, trông cô cũng khá giống với người trong quyển tạp chí này? Có họ hàng gì không? Hay đây là cô?”

“…”

“ Khoan đã, đừng trả lời vội. Nếu không phải thì xem như tôi đã thất lễ.”

“ …”

“ Hm. Cô có thể tự nhiên.” – Sooyeon cười hì hì trước vẻ ngờ nghệch của Yuri ngày một trào dâng, thật sự cô muốn đá cô gái này xuống máy bay của cô.

Yuri cầm phắt chiếc khăn giấy bên bàn lau đi vệt mồ hôi nhiễu xuống gương mặt căng thẳng của mình, vội bật cười trong âm thầm.

Thật không thể tin là có kẻ lại không biết đến cô.

Tổng giám đốc của công ty đứng đầu Hàn Quốc, cũng như một cơn sóng thần đang lay chuyển Châu Á.

Chỉ cần một nụ cười hết sức nhẹ nhàng của cô thôi thì cả lũ đàn ông, đàn bà ngoài kia cũng đến chết vì ngất ngây.

Chỉ cần nghe thoáng qua cái tên Yuri chưa nhắc đến họ Kwon thì cũng đã đất trời ầm ầm.

Vậy mà con tắc kè kia lại không hề hay biết đến cô.

Không đúng, giả tạo, hoàn toàn là giả tạo. Cô không tin, phải, cô ta chỉ đang tạo ấn tượng đặc biệt với cô thôi. Quả là thâm độc, trông xinh xắn thế kia hóa ra vẫn chỉ là một con sói đột lốt người.

Muốn chơi thì Yuri sẽ chơi đến cùng. Phải vào hang cọp mới bắt được cọp con!

“ Phải, chính tôi.” – Một hồi lâu sau, Yuri mỉm cười ngạo mạn trả lời Sooyeon.

“ Uhm, hóa ra cô là bạn gái của Victoria. Thế cô đã chụp cho những mẫu tạp chí nào rồi. Thật ra thì tôi chẳng mấy hứng thú với thời trang cho lắm, cô cũng đến Thượng Hải để xem buổi trình diễn à?”

“ …’’

Nói thật, từ trước đến giờ Yuri chưa hề vào tù ngồi lần nào, nhưng quả thật lần này cô muốn được một lần mạo hiểm, cầm dao giết người.

Thật là một sự sỉ nhục, sỉ nhục quá đáng.

Cô ta đã không biết, à không, đã giả vờ không biết cô thì cô cũng nhẹ nhàng cho qua rồi đằng này thì lại đi quá lố. Còn hỏi cô chụp cho mẫu tạp chí nào à? Tưởng cô cũng là người mẫu như Victoria chắc. Rõ ràng, Kwon Yuri cô còn ghê gớm và quyền lực hơn đến thế. Tổng giám đốc tập đoàn Kwon của Hàn Quốc, xin nhắc lại, là cơn sóng thần lay chuyển cả Châu Á!!!

Lòng tự trọng không cho phép cô bị sỉ nhục nhiều đến thế!!!

“ Chiếc váy cô ấy mặc là do hãng Diamond thiết kế độc quyền.” – Yuri nói nhẹ nhàng, kiềm chế cơn giận nổi đùng đùng trong cô.

“ Tôi biết, chẳng phải bài bào đăng tin này sao ? 2 tỷ won cho một chiếc váy.”

“…”– Số tiền đó là lấy từ thẻ tín dụng của Yuri.

“ Xin lỗi, nói thẳng tôi chẳng thấy nó có gì đáng chấn động đến mức phải lên báo cả. Chiếc váy này chỉ xứng gái quầy bar.”

Sự thành thật đến khó tin của Sooyeon bỗng chốc trở thành cái gai ngứa đang nảy mầm trong Yuri. Nếu nói chiếc váy xứng với gái quầy bar thì cô cũng chẳng để ý, nhưng người mặc nó lại là Victoria mà cũng tức là bạn gái cô, nói vậy chẳng khác nào đâm ngay mũi tên vào Yuri? Cái gì gọi là gái quầy bar, tổng giám đốc như cô chăng?

“ Cô đang ám chỉ tôi?”

“ Tùy cô nghĩ.” – Một lần nữa mỉm cười, Sooyeon nâng tách coffee nhấm nháp rồi lại dán mắt trở về quyển tạp chí.

Xem như cô đã lọt vào mắt tôi, Sooyeon.







cre:ssvn
p/s: đã hỏi Au để đk post sang 4rum ạ :)
Về Đầu Trang Go down
Pũn.Siu Nhưn
VIP Member 5
VIP Member 5


Posts : 2391
Coins : 2504
Thanked : 77

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC- LONGFIC] Last Carnival [Prologue], Yulsic | PG- 15 | Update 24.12   24/12/2011, 9:06 pm

Ôi mấy cái fic bên ssvn là hay cực


Post tiếp nữa nhá Au
Về Đầu Trang Go down
jennifer_s1
Golden Member 3
Golden Member 3


Posts : 830
Coins : 852
Thanked : 9

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC- LONGFIC] Last Carnival [Prologue], Yulsic | PG- 15 | Update 24.12   24/12/2011, 9:22 pm

thật là sắc bén !hay lắm tớ ủng hộ fic này độc quyền lun thank cho 1 phát nhá
Về Đầu Trang Go down
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC- LONGFIC] Last Carnival [Prologue], Yulsic | PG- 15 | Update 24.12   Today at 9:31 pm

Về Đầu Trang Go down
 
[FANFIC- LONGFIC] Last Carnival [Prologue], Yulsic | PG- 15 | Update 24.12
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» [24012011][news]9"tiên" tiết lộ quy tắc hẹn hò
» [14022011][news]Dong Hae (Super Junior) nhập viện trong ngày Valentine
» [27012011][News] So sánh chi phí sản xuất MV của SNSD với 2NE1 và BEG
» [05042011][News]Những bức ảnh chưa-từng-được-tiết-lộ của Taeyeon hồi còn học trung học
» [15022011][News]BXH về vẻ đẹp bề ngoài của SNSD đã được tiết lộ

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
...AAVN..Supporting Soshi and Sone... :: Sone :: Fanfiction-
Chuyển đến