...AAVN..Supporting Soshi and Sone...


 
IndexIndex  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 [FANFIC-SHORTFIC] KẺ ĐỨNG SAU TÌNH YÊU [YULSIC,...] [G]

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
amber
Golden Member 5
Golden Member 5


Posts : 1027
Coins : 1112
Thanked : 66

Bài gửiTiêu đề: [FANFIC-SHORTFIC] KẺ ĐỨNG SAU TÌNH YÊU [YULSIC,...] [G]   4/12/2011, 5:16 pm

Author: Amber
Rating: G
Pairings: YulSic,...
Category: Romance
Note: họ kô thuộc về Au, nhưng Au mong họ sẽ thuộc về nhau mãi mãi....follow your heart...

vì đây là lần đầu tớ viết Fic nên có gì mọi người c.m, tớ sẽ rút kinh nghiệm để Fic sau hoàn thiện hơn...Enjoy Everyboby....^^! HPBD Kwon Yuri - kkab Yul SNSD.




KẺ ĐỨNG SAU TÌNH YÊU.


Tại quán café Soshi, sau giờ tan trường.





- Yuri àk…


- Huh? – Yuri ậm ừ, mắt vẫn kô rời khỏi cuốn sách.


- Lúc nãy, DongHae oppa đã tỏ tình vs tớ….ừm…tớ vẫn chưa trả
lời anh ý…cậu thấy tớ


với anh ấy như thế nào Yuri? – Sica cuối mắt để dấu đi khuôn
mặt đỏ ửng lên của mình.


Rời mắt khỏi cuốn sách đang đọc, Yuri nhìn người bạn thân
của mình…Cô kô biết bản thân mình đang nghĩ gì chỉ cảm thấy hơi khó thở, nhói
nhói ở nơi ngực trái…Ký ức ngày xưa bỗng tràn về trong tâm trí Yuri.





*flashback*





Cô bé tóc vàng đang ngồi đó, ôm mặt khóc nức nở…Cô đang bị
những người bạn cùng trường trêu chọc và dành mất con gấu bông của mình.





- Haha…nó khóc rồi kìa…đồ mít ướt…có giỏi thì tới đây lấy
con gấu của mày nè…- Chúng đưa đưa con gấu đến trước mặt Sica…Cô bé với tới con
gấu nhưng chúng đã rút nó lại khiến cô mất đà ngã nhào về phía trước. Đầu gối
và khủy tay đã bị trầy, chảy máu từ lúc nào nhưng cô bé kô quan tâm, Sica chỉ
để ý đến con gấu bông thôi, đó là món quà sinh nhật mà mẹ cô đã tặng, món quà
cuối cùng trước khi bà ấy bị tai nạn giao thông và qua đời.





- Sao vậy, mày kô mún lấy lại con gấu nữa àk? Vậy thì tao sẽ
vứt nó đi nhé – thằng bé cầm đầu toan vứt đi thì đã bị một lực nào đó nắm chặt
lấy cánh tay cầm con gấu.





- Trả lại con gấu và xin lỗi cậu ấy mau…- một cô bé tóc đen,
da ngăm đang nhìn chằm chằm cậu bé cầm đầu.





- Mày…mày là ai hả??? có biết tao là ai kô? – cậu ta thốt ra
một cách sợ hải. – chúng mày đâu…cứu tao mau lên chứ, sao lại đứng đó nhìn nó
hả?


Cả đám xông lên, kô một chút lo lắng, cô bé tóc đen từ từ xử
lý từng đứa một…Nhưng bản thân cô bé cũng kô tránh khỏi bị thương, một chút sơ
ý đã khiến cô bé dính ngay 1 cú đấm, khóe miệng chảy ra thứ chất lỏng tanh tanh
mà người ta gọi đó là máu…Sau một lúc thì…





- Thế nào? Có trả lại và xin lỗi cậu ấy hay muốn tao cho một
trận nữa.- cô bé nhìn vào cả bọn đang nằm đó, thằng bé cầm đầu chỉ biết lắp
bắp…





- Trả…sẽ trả mà….tớ xin lỗi, cậu tha lỗi cho tớ….từ nay tớ
kô dám nữa….- nó đưa con gấu đến trc mặt cô bé tóc vàng từ này chỉ biết há hốc
mồm đừng nhìn 1 đứa con gái đánh lại một đám con trai chỉ để dành lại con gấu
giúp cô.





Đưa tay ra nhận, cô bé tóc vàng khẽ đưa mắt nhìn cô bé tóc
đen đang đứng cạnh phô ra kiểu cười hết sức dorky của mình. Bất giác cô cũng
cười theo, lấy trong cặp mình ra chiếc khăn tay tóc vàng đưa cho tóc đen.





- Hì, kô cần đâu. Mình mà lau sẽ làm bẩn khăn của bạn mất, nó
đẹp thế kia mà. – tóc đen xua xua tay.





Không đợi người bạn vừa giúp mình đồng ý, tóc vàng đã chờm
tới lau đi vết máu nơi khóe miệng của tóc đen.








- Cậu có đau lắm kô? Cảm ơn cậu đã giúp tớ. – tóc vàng lí
nhí trong miệng.





- Kô có gì – tóc đen cười toe, thoáng đỏ mặt – tớ kô biết,
chỉ là tớ thấy mình nên làm vậy thôi. Ba tớ đã dạy tớ phải giúp đỡ những người
đang gặp khó khăn mà. Hì . – chìa tay về phía tóc vàng – Tớ là Yuri, Kwon Yuri,
rất vui đc gặp cậu.





- Tớ là Jessica Jung – cô bé cũng đưa tay ra bắt.





Cả hai trở thành bạn thân, lớn lên cùng nhau. Yuri luôn bảo
vệ Sica, cô luôn bên cạnh Sica mỗi khi cô bé tóc vàng cần. Thấm thoát cũng đã
10 năm trôi qua, bây giờ Sica rất xinh đẹp, mọi nam sinh trong trường đều mong
muốn đc hẹn hò vs cô ấy, và trong số đó có DongHae, hotboy nổi tiếng của
trường, đẹp trai, chơi thể thao giỏi…Nếu kô muốn nói là anh ta hoàn hảo.





*end flashback*





Yuri àk? – Sica quơ quơ tay trc mặt Yuri – Cậu thấy kô khỏe
àk? Sao kô trả lời tớ.





Đang mãi nghĩ Yuri quên mất rằng mình đang nói chuyện vs
Sica.





- Àk...ờh…kô,kô có gì…mà cậu đang nói gì vậy Sica? – Yuri
thoáng bối rối, gãi đầu tỏ vẻ hối





- Thật là…- Sica bĩu môi – Tớ hỏi là cậu thấy tớ vs DongHae
oppa như thế nào? – Sica hỏi lại một lần nữa.





- Àk…- Yuri gật đầu hiểu chuyện – Đẹp trai, chơi thể thao
giỏi…thành tích học tập kô tệ vs lại tớ cũng chưa nghe ai phàn nàn về tính cách
của anh ấy cả - Yuri nói thật những gì mình biết về DongHae cho Sica nghe,
chẳng qua là cô ở trong đội bong chày nữ, còn DongHae thì lại trong đội nam nên
nhiều khi cũng có chạm mặt và nói chuyện vs nhau. – Còn cậu thấy anh ấy như thế
nào?





- ừm…anh ấy lịch sự, tốt bụng..ăn nói lại nhẹ nhàng còn hay
quan tâm đến tớ nữa. – Sica nói về DongHae như thể trên đời này anh ta là tốt
nhất kô bằng…mà cũng đúng thôi, người ta hoàn hảo thế kia cơ mà.





- Vậy cậu cũng thích anh ấy. – Yuri hỏi Sica trong khi đưa
mắt ra nhìn cửa sổ, cô ko muốn





Sica nhận ra rằng cô đang kô vui, họ đã quá thân thiết để
nhận ra người kia đang nghĩ gì chỉ cần nhìn vào đôi mắt của người ngồi đối
diện.





- ừk, tớ nghĩ là vậy – Sica trả lời nhỏ đến mức giống như
chỉ là một tiếng thở ra nhưng cũng đủ
cho Yuri nghe thấy, Sica thoáng đỏ mặt.





Khẽ thở dài , Yuri lại tiếp tục đọc sách nhưng có lẽ chẳng
có chữ nào chịu vào đầu.





- Chúng ta về thôi Sica, tối nay tớ có hẹn vs TaeYoen. –
Yuri đứng dậy đeo balo lên vai.





- Ơ…tối nay cậu đi nhà sách vs tớ mà, kô nhớ àk? – Sica bĩu
môi nhưng vẫn đứng dậy bước theo Yuri.


Xin lỗi cậu, tại TaeYoen có chuyện gấp nên tớ phải gặp cậu
ấy. Lần sau chúng ta đi nhà


sách cũng đc.





~~~~0~~~~~





Mấy ngày sau, tin Sica đồng ý làm bạn gái của DongHae đã lan
rộng khắp trường. Giờ đây cứ mỗi khi ra chơi lại thấy DongHae dẫn Sica xuống
căn tin, những ánh mắt ngưỡng mộ, những lời bàn tán xung quanh họ nhưng dường
như đó chỉ là việc càng khẳng định họ thật đẹp đôi mà thôi.


Cũng từ đó, khoảng thời gian Yuri gặp Sica cũng ít dần đi.
Chính Yuri là người tránh mặt Sica, cô kô muốn tạo áp lực cho bạn mình và cô
cũng đủ thông minh để hiểu họ cần kô gian riêng, cô kô muốn biến mình thành kỳ
đà cản mũi họ. Cứ mỗi khi thấy DongHae quan tâm đến Sica cái cảm giác khó chịu
lại trỗi dậy trong cô mạnh mẽ. Hay những lúc cô thấy Sica cười nói vs DongHae,
cô biết ánh mắt nụ cười đó giờ đã kô còn dành cho riêng cô như ngày nào. Cô chỉ
lẳng lặng quan sát Sica từ phía sau, vẫn quan tâm đến cô ấy như xưa nhưng lại
theo một cách khác, cái cách mà cô cũng kô biết mình nên định nghĩa như thế
nào. Tình cảm ấy cứ lớn dần trong cô, nhưng cô vẫn cố chấp nghĩ rằng đó là vì
quá thân thiết vs Sica nên vẫn chưa quen việc cô ấy có bạn trai.





Và cứ thế, Yuri hoàn thành xuất sắc vai người bạn thân của
Sica, mà cô kô nhận rằng bản thân mình đã quá yêu Sica, nhưng cô kô quan tâm
chỉ cần đc bên cạnh Sica, chỉ cần cô ấy hạnh phúc thì cô cũng hạnh phúc. Có
phải như vậy là quá ngu ngốc kô? Nhưng trong tình yêu thì có mấy ai là khôn
ngoan đâu nhỉ và yêu đơn phương lại càng kô…Biết làm gì hơn đây khi chính bản thân
cô đã quá ngu ngốc kô nhận ra tình cảm của mình sớm hơn để đến khi Sica đã bên
cạnh DongHae rồi thì mới biết bản thân mình cần Sica như thế nào?





Lúc hai người cãi nhau, Sica tìm đến Yuri để chia sẻ, tâm
sự…Sica khóc và dựa vào vai của Yuri…kô hiểu sao cô cảm thấy ấm áp đến lạ. Đối
vs Yuri thì thế này đã quá đủ rồi, và chỉ mấy ngày sau chính Yuri là người tìm
gặp DongHae để giúp hai người hòa giải…tối hôm đó, Sica đã nhắn tin vs Yuri
thông báo rằng DongHae đã làm hòa vs cô ấy như thế nào? “ Lúc này cậu vui lắm
đúng kô Sica? Tớ cũng vui…tớ vui vì niềm vui của cậu, tớ hạnh phúc vì hạnh phúc
của cậu, Sica àk?” Yuri nghĩ thầm…





Mọi chuyện sẽ vẫn cứ như thế, Yuri vẫn chỉ biết im lặng nhìn
Sica từ phía sau nều như ngày hôm đó đã kô xảy ra chuyện đó…





*flashback*





Yuri’s POV





Tôi đang đứng trc gương để chọn ra trang phục cho mình…àk
tôi chưa nói cho các bạn biết là tối nay trường tôi sẽ tổ chức một buổi party
đúng kô? Thật ra, còn mấy ngày nữa là chúng tôi sẽ nhận bằng tốt nghiệp và hôm
nay trường tổ chức một buổi tiệc để chia tay học sinh năm cuối.





Đứng trước cổng trường, nhưng tôi vẫn kô muốn vào trong…nếu
kô phải vì TaeYoen cứ nằn nặc đòi tôi đến thì tôi cũng kô muốn đến những nơi ồn
ào một chút nào, nó khiến tôi kô thoải mái…Và chuyện khiến tôi kô thoải mái
nhất chính là việc Sica sẽ xuất hiện cùng vs DongHae, hai người sẽ nhảy cùng
nhau, cười nói vui vẻ và có thể sẽ có một nụ hôn nữa…nếu chuyện đó xảy ra kô
biết tôi có giữ đc bình tĩnh để kô chạy đến kéo Sica ra và cho DongHae oppa 1
cú đấm vào mặt…Tự cười vs suy nghĩ của mình mà tôi kô nhận ra, một chiếc ô tô
đổ xịch trước cổng…cánh cửa bật mở…tôi thấy DongHae oppa bước ra, anh chạy qua
phía cánh cửa còn lại mở ra…là cậu ấy…hôm nay cậu mặc một chiếc váy trắng, mái
tóc vàng đc uốn nhẹ phần đuôi…trông cậu cứ như một thiên thần vậy…đúng một
thiên thần…tôi mĩm cười cay đắng…những gì tôi nghĩ sẽ xảy ra…tôi kô nên ở
đây…Vừa định quay bước đi…





- Yuri…- tôi quay về phía con người gọi tên tôi – Sao cậu
còn đứng đây?





Ầy, là TaeYoen…cậu ấy đi chung vs Fany…





- Chúng ta vào trong thôi – TaeYoen kéo tay tôi đi





- Tớ…tớ..- chưa kịp nói hết câu thì tên lùn đáng ghét đó đã
chặn họng tôi lại


- Sao vậy? Đi nào, đừng có chưng ra bộ mặt thảm thương đó
nữa…chán chết…tối nay là đêm của chúng ta – tôi thở dài thường thượt “ phải rồi
đêm của chúng ta nhưng chắc kô có tớ đâu TaeYoen àk” nghĩ thầm.





Lôi tôi đi cứ như một con rối…chẳng mấy chốc cả ba chúng tôi
đã vào bên trong…Tiếng nhạc xập xình, ánh mắt lập lòe…thật là nhức óc
mà…TaeYoen lại đi đâu mất vs Fany rồi, để lại tôi đứng đây một mình…đưa tay lấy
một ly cocktail, vừa định uống thì cậu đứng đó vs DongHae, hai người thật đẹp
đôi…tôi nhìn cậu một lâu sau, tự nhận thấy mình cần phải giảm nhiệt…đi vào
WC…vừa định mở cửa bước ra tôi nghe có tiếng nói bên ngoài…





- Lần này DongHae oppa hẹn hò lâu nhỉ? Hay là anh ấy tu tâm
rồi, mất cả vui…- một ai đó lên tiếng.


- Ui dào…chưa chắc đâu…- ý giọng con nhỏ này nghe quen nè –
Mấy hôm trc tớ đi chơi vs Kang In oppa, anh ấy nói là anh ấy đang có vụ cá cược
rất thú vị - thì ra đây là Gyuri, đội trưởng đội cổ vũ, bạn gái của Kang In
oppa…trong này nóng ghê, ra ngoài thôi ..nhưng – tớ hỏi mãi anh ấy mới chịu
nói…thì ra là anh ấy cá cược vs DongHae rằng phải cua đc con nhỏ đó. Và trong
tối hôm nay phải chia tay con nhỏ đó trc mặt mọi người thì vụ cá cược mới kết


thúc.





Cái gì??? Tôi kô nghe nhầm chứ…Sao chuyện đó có thể xảy ra
đc, DongHae… anh ta dám đối xử vs Sica như thế sao…Tai tôi lùng bùng cả lên,
nghiến chặt răng, người tôi run lên vì tức





- Thôi ra nhanh đi kẻo bỏ mất vở kịch hay…





- Đúng đó…nghe nói vậy tớ vui ghê, phải lấy lòng DongHae
oppa thôi…Lần này tớ phải hẹn hò vs DongHae oppa mới đc.





Hai con nhỏ đó vừa đi khỏi, tôi cũng bước ra để đi tìm Sica,
tôi phải ngăn chặn chuyện này xảy ra…tôi sẽ kô để bất kỳ chuyện gì tổn thương
đến Sica đc…tôi phải kéo cậu ấy ra khỏi nơi chết tiệt này…Đảo mắt khắp mọi nơi,
nhãn cầu hoạt động hết công suất, tôi nghĩ chắc con ngươi của tôi sắp rớt ra
đến nơi rồi nhưng tôi làm gì có thời gian để nghĩ đến chứ, giờ tìm đc Sica mời quan
trọng…Lấy điện thoại ra gọi nhưng đầu dây bên kia chỉ là những tiếng tút khô
khan…tại sao lại kô nghe máy chứ…hãy nghe máy đi Sica àk…cậu đang ở đâu…Àk, kia
rồi..cậu ấy kia rồi…tôi bước về phía cậu ấy thật nhanh…nhưng…kô đc Sica, cậu kô
thể đi vs DongHae đc…anh ta…anh ta…muộn mất rồi…DongHae đã dẫn cậu lên phía
trên sân khấu…anh ta lấy cái micrô…tay vẫn nắm tay Sica.





- Chào mọi người! – tôi cố lách người ra khỏi đám đông để
lên sấn khấu – hôm nay tôi có


chuyện muốn nói cho tất cả mọi người ở đây một chuyện –
DongHae nở một nụ cười nửa


miệng và quay mặt đối diện vs Sica. Aishhh…sao lại nhiều
người thế này chứ…tôi chen lấn…kô biết mình đã va trúng bao nhiêu





- Sica…chúng ta…hãy chia tay đi, thời gian qua anh chỉ đùa
với em thôi…anh thật sự kô


có bất kỳ tình cảm nào vs em cả…có lẽ em là người yêu nhạt
nhẽo nhất của anh từ trc đến nay…haha – tiếng cười vang lên, cũng là lúc tôi
thoát đc đám đông, chạy vội lên sân


khấu..tôi đỡ lấy cậu, cậu đã khụy xuống từ lúc tên khốn đó
nói chia tay.





Tôi nhìn DongHae vs ánh mắt tóe lửa, nếu kô vì đang đỡ Sica
thì tôi đã lao vào sống chết vs anh ta rồi…tên khốn này…còn đứng đó cười nói vs
hội bạn của anh ta nữa chứ…





- Đc rồi, thả tớ ra Yuri…tớ phải đi khỏi nơi này…- Sica nói
trong tiếng nất.


- Tớ…tớ sẽ đi vs cậu đc kô Sica? – Tôi vẫn đỡ lấy Sica.





- Kô cần đâu, tớ cần ở một mình vào lúc này…- cậu ấy gỡ tay
tôi ravà bước đi – làm ơn Yuri, đừng đi theo tớ.





Cậu ấy đi ra khỏi căn phòng, mọi ánh mắt đổ dồn về phía cậu…DongHae
anh đang làm cái quái gì thế hả?...Tôi đi tìm DongHae…Tôi phải cho anh ta một
bài học…Lúc nãy tôi có nhìn thấy DongHae đã ra khỏi đây cùng vs lũ bạn của
hắn…hắn ta đi đâu mất rồi chứ…Ah…kia rồi, hắn đang đứng cạnh chiếc xe hơi…Cái
gì…hắn còn đang ôm con nhỏ nào nữa chứ…tôi chạy đến lôi con nhỏ đó sang một bên
và đấm vào mặt hắn một cú…vì bất ngờ nên hắn loạng choạng và ngồi xuống đất…con
nhỏ kia định chạy lại đỡ hắn thì hắn đưa tay ra hiệu nhỏ đó đi chổ khác. Hắn ta
đưa tay lau đi vết máu ngay khóe miệng, đứng dậy đối diện tôi.





- Cô đang làm cái quái gì vậy Yuri? Cô dám đánh tôi àk? –
DongHae nhìn tôi trừng trừng.





- Người hỏi câu đó phải là tôi…Tại sao anh lại đối xử vs cô
ấy như vậy? – tôi gần như hét lên ở câu cuối – cô ấy yêu anh để rồi nhận đc cái
kết cục như thế này sao? cô ấy làm gì để anh phải làm như thế?


- Haha…lúc nãy tôi đã nói rõ rồi…chỉ là đùa thôi – hắn nhếch
mếp – tôi…





Chưa để hắn nói hết câu, tôi lại cho hắn một đấm…lần này hắn
chỉ loạng choạng, khóe miệng lúc nãy lại chảy máu. Tôi lao tới định cho hắn một
cú nữa nhưng hắn đã kịp chụp lấy tay tôi…hất tay tôi ra…





- Đánh tôi thế là đủ rồi Kwon Yuri…Chẳng phải tôi chia tay
cô ta là tôi đang tạo cơ hội cho cô sao? haha – lại cái giọng cười đáng ghét
đó….


- Cái gì?





- Haha, đừng giả ngây vs tôi…Cô tưởng tôi kô biết cô yêu cô
ta sao? cô nghĩ tôi ngu ngốc đến mức kô nhận ra ánh mắt cô nhìn cô ta như thế
nào sao? khác vs của một người bạn…- hắn ta tiến đến đứng đối diện tôi – đừng
đụng đến tôi mà hãy lo cho người cô yêu đơn phương đi kìa…haha.





Tên khốn…tại sao hắn lại có thể nhận ra đc…chẳng lẽ nó rõ
ràng đến thế sao? tôi kô còn biết mình làm gì nữa…tôi tìm anh ta để cho một
trận nhưng tình cảnh hiện giờ thì giống ngược lại hơn…tôi phải làm gì đây…phải
rồi..Sica…đi tìm cô ấy mau Yuri…vừa chạy đc mấy bước thì điện thoại của tôi
rung lên…là TaeYoen, cái tên lùn này sao giờ này mới xuất hiện chứ…thật là…





- Alô…-tôi nói giọng bực tức, vẫn chạy…





- Ra cổng trường mau lên, tớ đang đứng chung vs Sica đây –
đầu dây bên kia trả lời.





- Cái gì? – dừng chạy.





- Đi khám tai đi…ra cổng trường đi rồi tớ nói cho cậu
biết…tốn tiền điện thoại của tớ quá đi…- nói rồi TaeYoen cúp máy cái rụp. Aish…tên
lùn…





Tôi chạy như bay ra cổng, tôi thấy TaeYoen đứng đó…nhưng sao
lại một mình chứ…cậu ta dám xạo tôi sao…ngày tàn của cậu đã đến TaeYoen àk…tôi
lao đến túm lấy cổ áo của cậu ta, rít lên.





- Sica đâu, cậu xạo tôi hả? có biết chuyện gì đang xảy ra kô
mà dám đùa hả?


- ặc…thả ra…tớ khó thở…- buông cổ áo cậu ta ra – hục
hục….cậu thật là bạo lực quá đi...Sica đi vào toilet cùng Fany rồi, cô ấy cần
tẩy lớp trang điểm nhem nhuốt trên mặt


mình…mà có chuyện gì vậy hả Yuri?


- Haizzz…- tôi thở dài – chuyện dài lắm, khi khác tớ kể cho,
mà cậu đi đâu từ suốt buổi nay hả? rũ tôi đến rồi biến đâu mất dạng luôn là
sao? rồi sao cậu lại gặp Sica? – tôi hỏi cậu ấy





- Từ từ nào..- TaeYoen vuốt vuốt ngực tôi giúp hạ hỏa – tớ
và Fany đang..- cậu ta lưỡng lự, mặt đỏ lên - …tâm sự ngoài này thì thấy Sica
trong đó chạy ra, khóc quá trời…tớ giữ cậu ấy lại, lúc đầu cậu ấy kô chịu…nhưng
đoán có chuyện kô hay xảy ra nên tớ nhất quyết kô thả và rồi Fany dắt cậu ấy –
TaeYoen chỉ về phía nhà vệ sinh – tớ thì gọi điện cho cậu. Có chuyện gì sao?





- Ừ, có chuyện…tên DongHae đó chia tay Sica trước bàn dân
thiên hạ…- vừa định nói tiếp thì thấy Fany cùng Sica đi ra, dùng khủy tay đánh
nhẹ vào người của TaeYoen – Cậu ấy ra rồi, lần sau tớ sẽ kể cho cậu rõ hơn.





Ra đến nơi, thì tên lùn nói vs hai chúng tôi rằng cậu ta
phải đi vs Fany có việc, và tôi phải đưa Sica về…Trên đường về nhà Sica…hầu như
chúng tôi kô nói gì với nhau…cậu ấy khóc và tôi chỉ có việc là rút khăn giấy ra
và đưa cho cậu ấy thôi. Nhìn cậu ấy như vậy, tôi phải cố gắng lắm mới kô ôm lấy
cậu ấy vào lòng mình. Cậu ấy đau một thì trái tim tôi lại đau mười, thấy người
mình yêu như vậy nhưng lại kô thể làm gì hơn, có ai hiểu đc cảm giác của tôi
lúc này





Trước cổng nhà cậu…





- Cảm ơn cậu Yuri..- Cậu ấy nói, quay mặt đi chỗ khác để che
đi đôi mắt đã đỏ hoe lên


- ừm…kô có gì…cậu vào nhà đi...ngủ một giấc thật ngon vào
biết chưa Sica – tôi nói và dúi vào tay cậu ấy bịch khăn giấy – còn cái này là
quà tặng cậu, tớ cầm nãy giờ mõi ghê…- tôi cười.





Cậu ném trả lại phía tôi, bĩu môi…Rồi cậu cười…Ah, cười là
đc rồi…tôi đưa tay lùa lùa cậu ấy vào. Cậu ấy quay lưng bước vào, tự dưng lúc
này trong tôi lại có một cảm giác rất lạ…tôi có nên cho bản thân mình cơ hội
kô? Lúc này nếu nói ra tình cảm thì kô hay cho lắm vì cậu ấy vừa mới chia tay
mà.


- Sica….- tôi kêu, cậu ấy quay lại.


- Hửh?


- Àk…chúc cậu ngủ ngon.


- Hì…- cậu ấy cười - ừk, cậu cũng ngủ ngon Yuri àk…best
friend của mình…





End Yuri’s POV





*end flashback*





~~~o0o~~~





Những ngày sau đó, Sica vẫn đến trường và tỏ ra bình thường.
Nhưng Yuri biết đó chỉ là bề ngoài của Sica thôi, cô đã quá hiểu người bạn này
mà. Cô cũng tránh nhắc đến việc gì có liên quan đến Donghae, cô biết Sica vẫn
còn yêu anh ta, dù sao đó cũng là mối tình đầu của Sica mà, làm sao mà nói quên
là quên ngay đc, chính cô cũng hiểu cảm giác để quên một người khó đến mứcnào
và đến giờ cô vẫn chưa quên đc.





Hôm sau đi học, mặc dù đã vào lớp nhưng cô vẫn kô thấy Sica đâu…lấy
điện thoại ra gọi lại kô đc, sốt ruột chạy ra khỏi lớp cô chỉ nghe loáng thoáng
phía sau mình là tiếng cô giáo đang la oai oái…





Yuri’s POV





Chạy một mạch đến nhà Sica, tôi nhấn như muốn nát cái chuông
cửa…chị giúp việc ra mở cửa…tôi chào chị ấy và hỏi…





- Có Sica ở nhà kô chị? Em có chuyện gặp cậu ấy gấp – tôi
hỏi mắt dáo dát nhìn vào trong.





- À…ông chủ đưa cô ấy ra sân bay rồi? – kô để chị ấy nói hết
câu.


- Sân bay? Sao lại ở sân bay?


- Em kô biết sao, hôm nay cô Sica phải đi du học, hình như
9h là bay thì phải.





- Cái gì? 9h sao? – tôi nhìn xuống đồng hồ - bây giờ 8h rồi,
còn 1 tiếng nữa – tôi chào chị giúp việc rồi chạy ra bắt taxi gần đó. Nhưng cái
số tôi sao nó xui quá chừng, đang nước sôi lửa bỏng thế này thì lại kẹt xe nữa
chứ, với dòng xe kéo dài thế này thì đến bao giờ tôi mới đến sân bay đc, tôi
trả tiền taxi…chạy vẫn là thượng sách…phù…phù…cố lên Yuri chút nữa thôi…





Tại sân bay…





Jessica’s POV





Tôi đang ngồi chờ appa đi làm thủ tục…ngồi tựa lưng ra sau,
tôi nhắm mắt suy nghĩ về


nhiều chuyện, đặc biệt là cậu…người bạn thân nhất của tôi và
cậu cũng là tất cả tuổi thơ


của tôi có đc…Tôi – một đứa ít nói và trầm tính, nhưng kô
hiểu sao lúc gặp cậu lần đầu


tiên tôi đã cảm thấy có gì đó rất thân thuộc…Tôi vẫn nhớ như
in ngày đầu tiên chúng tôi


gặp nhau, một mình cậu ấy mà tả xung hữu đột đánh cả đám con
trai. Cậu ấy cười vs





tôi…nụ cười của cậu thật đẹp, kô hiểu sao lúc đó tôi thấy
trong lòng mình ấm áp lắm…từ


khi mẹ tôi mất tôi đã kô còn cảm giác này nữa rồi. Tôi bất
giác cười khi nghĩ về tuổi thơ


của tôi và cậu ấy, tôi nghĩ nếu như kô có cậu ấy thì cuộc
sống cua tôi sẽ buồn chán như


thế nào đây…cậu ấy đã tô thêm những màu sắc sinh động vào
bức tranh chỉ có màu


đen và xám của tôi. Cảm ơn cậu nhiều lắm Yuri àk? Cậu ở lại
bình an nhé…





Đang ngồi suy nghĩ mà appa đến ngồi bên cạnh mà tôi cũng kô
nhận ra.





- Thủ tục xong rồi con gái – appa xoa đầu tôi – đến nơi thì
điện thoại báo cho appa ngay đc





Appa dặn dò tôi đủ điều, nào là qua bên đó phải ăn uống đầy
đủ, kô đc bỏ bữa…tôi biết tại vì công việc bận rộn nên appa kô có thời gian bên
cạnh nhưng appa rất yêu tôi…appa nói tôi rất giống umma, tôi vui vì điều đó. Tự
dưng nước mắt tôi rơi…appa đưa tay lau đi.





- Sao con kô nói vs Yuri là con đi du học? – appa nhắc đến
cậu ấy rồi…





Tôi kô trả lời appa, chỉ ngồi đó… Thật sự tôi kô dám nói vs
cậu ấy rằng tôi đi du học vì tôi sợ sẽ thấy cậu ấy khóc lúc tiễn tôi đi, lúc đó
tôi sẽ mềm lòng mà kô đi mất. Cậu có biết cậu rất quan trọng vs tớ kô hả bạn
thân của tớ…





“ Chuyến bay mang số AMR123 đi L.A sẽ cất cánh trong vòng
30’ nữa…” tiếng nói từ loa phát thanh của sân bay…Vậy là chỉ còn 30’ nữa thôi
tôi sẽ rời khỏi quê hương mình, rời khỏi cậu…





Tôi đứng dậy xách đồ về phía phòng chờ, appa vẫn đi bên cạnh
tôi…bất giác tôi quay lại phía sau lưng mình, tôi đang mong chờ một điều gì
đó…” Sẽ ko có điều kỳ diệu xảy ra đâu Sica àk, cậu ấy đâu biết mày đi” – tôi
nghĩ thầm rồi quay bước đi.





- Sica…Sica…chờ tớ…- tôi kô nghe nhầm chứ? Là tiếng của cậu
ấy, làm sao mà cậu ấy biết đc…Tôi đưa mắt về phía phát ra âm thanh.





Cậu ấy chạy về phía tôi, quá bất ngờ tôi đưa tay lên bịt
miệng để tránh bản thân mình hét


lên…Cậu ấy đang đứng đối diện tôi…Appa nói sẽ đi mua nước
nên để chúng tôi nói chuyện vs nhau một lát…





- Tại sao cậu đi mà kô nói vs tớ? Cậu kô còn coi tớ là bạn
thân của cậu nữa sao?





- Kô phải như vậy đâu Yuri àk…tớ…





Cậu ấy ôm chầm lấy tôi, vai cậu ấy đang run lên…Cậu ấy khóc
sao? Đừng khóc Yuri…đừng khóc mà bạn của tớ, cậu mạnh mẽ lắm mà…tôi đưa tay xoa
xoa lưng cho cậu ấy…





- Cậu nhất định phải đi sao Sica? – cậu ấy nói trong tiếng
nất – Cậu kô thể ở lại được sao?





- Tớ…- cậu ấy ngập ngừng – Tớ thích cậu Sica àk…


- Tớ cũng thích cậu Yuri – tôi nói.





Cậu ấy đẩy tôi ra, nhìn thẳng vào mắt tôi. Mặt cậu lúc này
hết sức nghiêm túc.





- Kô, kô phải như vậy…tớ yêu cậu, yêu cậu hơn cả một người
bạn Sica.





Tôi lặng người…Cậu ấy vừa nói yêu tôi phải kô? Kô nhầm chứ? Tay tôi buông lỏng như kô còn chút sức lực nào vậy…Sao
lại như thế đc, tôi và cậu ấy là bạn thân mà…





- Sica…- cậu ấy lay người tôi


- Kô đc…kô đc Yuri à, cậu là bạn thân của tớ mà…cậu…cậu đang
đùa tớ phải kô? Như vậy kô vui tí nào đâu Yuri à…- tôi vẫn cố chấp, mặt cậu ấy
thoáng buồn.


- Cậu nghĩ tớ đùa sao? Bạn thân thì sao? Bạn thân thì kôđc
có tình cảm khác ngoài tình bạn? – nước mắt đã chảy dài trên má cậu, tôi cũng
đã khóc từ lúc nào.


- Yêu tớ…- Tôi cười đau đớn – yêu tớ mà đến giờ cậu mới nói
ra…sao cậu kô nói sớm


hơn…sao cậu kô nói ra là yêu tớ trc Donghae oppa…Sao lúc tớ
hẹn hò vs anh ấy cậu đã kô ngăn cản lại. – tôi nói to hơn, một số ánh mắt đang
nhìn chúng tôi, nhưng tôi kô quan tâm.


- Tớ xin lỗi…tớ thật sự xin lỗi cậu…cậu đừng rời xa tớ Sica
à…





- Tớ kô thể…trái tim tớ cần phải đc chữa lành vết thương
này…tớ cần bình tâm lại…lúc này tớ kô thể chấp nhận đc tình cảm của cậu…tớ xin
lỗi.





Tôi bước về phía phòng chờ…” xin lỗi cậu Yuri à…thật sự xin
lỗi cậu…tớ kô thể lấy trái tim đã bị tổn thương mà chấp nhận tình cảm của cậu
đc như vậy tớ sẽ trở thành một con người ích kỷ và tớ sẽ làm cậu đau khổ, tớ kô
muốn như vậy…xin lỗi cậu..”





~~~o0o~~~





Yuri và TaeYoen học chung trường Đại học nhưng lại khác lớp.
Kể từ ngày mà Sica đi, Yuri như biến thành một con người khác…Cô ít nói, ít
cười. Luôn tỏ ra lạnh lùng vs mọi người xung quanh. Yuri lao vào những buổi
tiệc ăn chơi ở quán Bar, hẹn hò lung tung, nhiều lần TaeYoen khuyên ngăn nhưng
Yuri vẫn ngựa quen đường cũ, TaeYoen chỉ biết lắc đầu ngao ngán…Tình yêu có thể
phá vỡ tâm hồn của một con người luôn sao…tình yêu sao lại đáng sợ đến như





Còn về phần Sica, cô chỉ biết đến học..học…và học…nhiều nam
sinh trong trường cũng có tỏ tình vs cô nhưng đều bị cô từ chối.





Jessica’s POV





Qua Mỹ, khá lâu rồi nhưng tôi vẫn chưa quen đc, ôi tôi nhớ
mùi vị thức ăn ở HQ quá, nhớ những con đường phủ đầy tuyết, nhớ cái cảm giác
lạnh buốt mỗi khi mùa đông về…và tôi cũng nhớ cậu nữa…tôi vẫn cảm thấy có lỗi
vs cậu quá…nhưng tôi biết làm gì đây, trái tim tổn thương lúc đó kô cho phép
bất kỳ ai bước vào…dù đó là cậu.





Cũng khá lâu rồi tôi cũng kô liên lạc vs cậu ấy, tôi chỉ
biết cậu ấy gián tiếp qua TaeYoen


thôi…tôi cũng kô hiểu sao mình kô đủ can đảm để nói chuyện
vs cậu nữa. Tôi nghe TaeYoen nói cậu ấy đã thay đổi nhiều…hẹn hò rất nhiều người…kô
biết vì sao lúc đó tôi thấy tim mình như muốn vỡ ra…Có phải tôi quá ích kỷ kô?
Chính tôi là người từ chối tình cảm của cậu ấy, vậy mà lại kô muốn cậu ấy hẹn
hò vs người khác…Thật sự lúc mới chia tay Donghae tôi đã rất buồn và hụt hẫng
dù sao đó cũng là tình đầu mà, nhưng kô hiểu sao buổi tối mà cậu ấy đi cùng tôi
về nhà trong khoảng khắc ấy tôi kô còn nghĩ đến anh ấy nữa, đi cùng cậu tôi
thấy rất ấm áp, giống như cái ngày mà cậu ấy dành lại con gấu cho tôi.





Và rồi những ngày sau đó, tôi cố gắng lao vào học để quên đi
cái cảm giác khó chịu trong lòng, lời TaeYoen nói cậu ấy có người yêu cứ quanh
quẩn trong đầu tôi…


- Aishhh…Kwon Yuri, sao đến lúc tôi nhận ra mình có tình cảm
vs cậu thì cậu lại như thế hả? Cậu thật đáng ghét mà…Hing~ - tôi vứt cây bút
đang cầm trên tay xuống đất – tớ phải làm sao để cậu yêu tớ lại một lần nữa
đây…





[2 năm sau]





Yuri’s POV





Tôi nhốt mình trong men rượu để quên đi bóng hình cậu, nhưng
tôi lại hẹn hò vs nhiều người, chỉ cần người đó có chút gì đó giống cậu…Tôi kô
còn hiểu trái tim mình muồn gì nữa, nó đau lắm…đau lắm Sica à, tôi đã làm mọi
cách để quên cậu nhưng con tim nó vẫn cứ đi tim hình bóng của cậu…tôi phải làm
sao vs con tim ngu ngốc của mình chỉ biết hướng về phía cậu đây. Tôi biết phải
làm sao đây hả Jessica Jung…





Gục trên bàn vs những chai rượu, tôi nhận thấy có một bàn
tay ai đó vuốt nhẹ mái tóc mình. Cố gắng dùng chút sức lực còn lại tôi ngước
lên nhìn mặt người đó.





- Sao Yuri lại nằm đây chứ? Sẽ ốm mất thôi – là Victoria, sao cô ta cứ
bám theo tôi hoài vậy chứ. Ậm ừ rồi tôi lấy chai rượu gần mình tống vào mồm,
ngồi gần ả uống rượu vào mà cứ như uống nước lã.





- Yuri sao vậy? – Vuốt mặt tôi, rồi lấy tay tôi bỏ lên đùi
cô ta…nhưng tôi đâu còn chút sức nào để phản kháng lại chứ, tôi chỉ ngồi đó tựa
lưng ra sau để cô ta thích làm gì thì tùy. – Tối nay về nhà em nhé.





Nói rồi cô ta kéo tôi ra khỏi quán và bắt một chiếc taxi,
đến nơi cô ta trả tiền taxi rồi kéo tôi lên căn hộ chung cư của mình. Vừa vào
nhà cô ta đã lao vào tôi cứ như một con sói đang đói vậy, ngấu nghiến lấy môi
tôi…thiệt là…Đẩy tôi nằm xuống giường, lột phăng chiếc áo sơ mi mà tôi đang mặc…cô
ta chủ động quá đấy, đó là điều mà tôi ghét khi trên giường. Lần này, tôi lật
cô ta lại, ngấu nghiến lấy đôi môi đó rồi lần xuống cổ…đúng là tôi kô thích cô
ta thật nhưng tôi cũng là con người mà, mỡ dâng đến miệng mèo thế này rồi mà kô
ăn thì tiếc lắm. Jessica Jung chính cậu đã khiến tôi như thế này…tôi hận
cậu…tôi hận cậu nhưng sao con tim tôi vẫn chỉ biết gọi tên cậu…ngay cả khi tôi
lên giường vs một người khác…Bất giác tôi thấy khóe mắt mình cay cay, rời khỏi
nụ hôn vs Victoria, tôi nằm vật ra giường.





- Hôm nay tôi mệt, ngủ đi.


- Sao thế, đang vui cơ mà – còn làm nũng nữa cơ à. Tôi trả
lời cụt ngủn.


- Ngủ hoặc tôi về.





Thế là kô nói gì nữa, cô ta ôm lấy cơ thể bán nude của tôi
rồi say giấc nồng, còn tôi thì nằm trằn trọc mãi rồi cũng chìm vào giấc ngủ lúc
nào mà mình kô biết. Sáng hôm sau lấy cớ là có việc quan trọng nên tôi phải về,
chứ nếu kô cô ta sẽ lại nũng nịu kéo tôi ở lại. người xưa có câu “ anh hùng khó
qua ải mĩ nhân “ mà, tôi là người bình thường nên càng khó qua hơn.








Tôi ghé về nhà tắm rửa, thay lại quần áo rồi phóng xe đến
công ty, tốt nghiệp đại học vs tấm bằng giỏi có khá nhiều công ty lớn muốn tôi
về làm, và bố tôi cũng muốn tôi về làm cho ông nhưng tôi lại kô thích gò bó, và
kô muốn dựa vào gia đình thế là tôi rũ TaeYoen cùng lập công ty của riêng mình.
Thật may là cuộc đời của Kwon Yuri này lại gặp đc một người bạn tốt như tên lùn
đó…tôi yêu hắn quá đi mất…nếu kô vì hắn đã có Fany thì chắc tôi phải cướp lấy
hắn mà làm của riêng thôi.





- Đang nghĩ gì mà cười một mình vậy Đen?


- Này cậu có bị mù màu kô hả? tớ chỉ ngăm thôi nhé…tớ đang
nghĩ nếu cậu làm người


yêu của tớ thì sao nhỉ?





Vừa nói dứt câu, tôi đã nhận ngay một cây bút vào đầu và cả
hai cùng bật cười. Mấy ngày nay lêu lỏng quá nên công việc chồng chất nhiều thế
này đây.





- Yah Kwon Yuri cậu tập trung vào công việc hơn đi, cứ đà
này công ty phá sản mất.


- Đc rồi mà TaeYoen, tớ biết lỗi rồi…tớ sẽ tập trung hơn đc
chưa? Tớ đang có hứng làm việc đây.





Cả hai lại lao vào làm việc, đến giữa trưa TaeYoen nói cậu
ta có việc rồi biến đâu mất tăm.





~~~o0o~~~





Tại sân bay quốc tế InCheon.


Tae’s POV





Tôi đang đứng chờ cậu ấy…kô biết cậu ấy như thế nào rồi, đã
3 năm rồi chúng tôi chưa gặp nhau, chỉ liên lạc qua điện thoại và email mà
thôi. Khoảng 15’ sau thì tôi thấy một người khá giống cậu…đúng là cậu rồi kô
nhầm vs ai đc, dáng đi trung sĩ thì còn ai ngoài cậu ấy Jessica Jung Soo Yoen
chứ…kaka.





- Jessica…tôi gọi tên cậu – thấy tôi cậu đưa tay lên ra hiệu
rằng cậu nhận ra tôi.





Cậu ôm lấy tôi, xách đồ giúp cậu ra xe. Cậu thay đổi nhiều
quá, nếu kô vì dáng đi trung sĩ kia chưa chắc tôi có thể nhận ra cậu, mái tóc
vàng đã đc nhuộm nâu. Có lẽ chuyến bay dài đã khiến cậu mệt mõi, vừa vào xe cậu
đã ngủ ngay. Về đền nhà, tôi quay sang đánh thức cậu dậy.





- Sica về đến nhà rồi.





Xách đồ vào nhà, tôi chào bác Jung rồi xin phép phải về vì
còn rất nhiều công việc đang chờ tôi giải quyết.





Vừa về đến công ty, tên đen ấy đã lôi tôi ngay đến phòng làm
việc của mình. Sao hôm nay tên này lại hăng hái làm việc quá vậy ta? Thiệt là khiến
người ta phải suy nghĩ. “ Mình có nên nói vs cậu ta là Sica đã về nước kô? “ –
tôi nghĩ thầm – “ Kô đc, dù sao mình cũng đã hứa vs Sica rồi, Yuri đừng giận tớ
nhé, tại vì tớ hứa vs Sica sẽ kô nói nên cậu kô đc trách tớ đâu đấy”.


End POV





Yuri’s POV





Mấy ngày nay, tôi đã suy nghĩ rất nhiều. Có lẽ tôi sẽ chuyên
tâm vào công việc hơn, ngày mà tôi từ chối kô làm việc ở công ty appa tôi đã tự
nhũ bản thân phải thành công để ông phải nhận ra tôi kô còn là một đứa con nít
trong mắt ông nữa, tôi phải chứng mình vs ông rằng tôi đã lớn. Nhưng có lẽ
những gì tôi làm đc trong thời gian qua nó kô đúng vs những gì tôi đã nói.





Hôm nay tôi có một cuộc gặp đối tác hết sức quan trọng bên
tập đoàn SM, bản kế hoạch này tôi đã thức mấy đêm để hoàn thành, tôi tin có thể
thuyết phục họ đầu tư vào công ty mình, nếu lần này thành công công ty sẽ vươn
lên một tầm cao mới. Đó là một phần thưởng xứng đáng mà tôi muốn dành cho
TaeYoen và những nhân viên hết lòng vì công ty.





Tôi đến khá sớm để chuẩn bị, tôi muốn phải thật hoàn hảo.
Nhìn lên đồng hồ, đã đến giờ


rồi…phù…tôi thở một hơi dài để lấy tự tin cho mình. Bước về
cái bục đã để sẵn, đèn trong phòng phụt tắt, máy chiếu phát ra những slide kế
hoạch mà tôi đã chuẩn bị, tôi giới thiệu về kế hoạch của mình. Những cái gật
đầu đồng ý giúp tôi thêm phần tự tin, trong lúc tôi đang trình bày thì cửa
phòng họp mở ra có người bước vào nhưng kô quan tâm, tôi tiếp tục nói hết kế hoạch
của mình. Khi tôi vừa trình bày xong thì đèn trong phòng bật sáng, những cái
gật đầu và tiếng vỗ tay khiến tôi nhận ra mình đã thành công. Tôi cúi chào tất
cả mọi người, nhìn về phía cuối dãy ghế của phía đối tác, ánh mắt tôi bị thu
hút về một người…đó là cậu…tôi kô nhầm chứ? Cậu ở đây làm gì? Bước về chỗ của
mình, mắt tôi vẫn kô rời khỏi con người ấy. Cậu nhìn sang tôi khẽ gật đầu chào,
tôi cũng làm như vậy.





- Tôi xin giới thiệu vs mọi người đây là cô Jessica Jung,
người sẽ giám sát trực tiếp dự án lần này. – thư ký Park đứng dậy nói và chỉ
tay về cậu.





Mọi người trong phòng vỗ tay chào mừng, cậu ấy đứng dậy chào
tất cả và nói.





- Vâng, chào mọi người, tôi là Jessica Jung…





Cậu ấy đứng đó nói nhưng tôi nghe đc chữ có chữ kô, sao lại
là cậu chứ? Tôi đang muốn quên cậu thì cậu lại xuất hiện trc mặt tôi, phải cố
gắng lắm tôi mới kô lao tới ôm chầm lấy cậu và có thể lúc đấy tôi sẽ nhận ngay
một cái tát vào mặt và cái dự án này sẽ chấm dứt ở đây. Cuối cùng thì cuộc họp
cũng kết thúc, một số người đến bắt tay chúc mừng tôi, qua khóe mắt mình tôi
biết cậu đã rời khỏi, như vậy cũng tốt tôi kô muốn chạm mặt cậu bây giờ, tôi
phải làm trái tim mình thôi nhảy hiphop trc đã. Thu dọn và rời khỏi đó sau
cùng, tôi sẽ về nhà và đánh một giấc, đi đến hành lang thang máy tôi thấy cậu
ấy đứng đó, cậu cũng đang chờ thang máy sao. Quay mặt bước đi thì cậu cất
tiếng.





- Sao lại bỏ đi Kwon Yuri – tôi quay lại nhìn cậu – Đừng nói
vs tớ là cậu muốn đi cầu thang bộ đấy – tôi thấy cậu ấy khẽ cười, chỉ là khẽ
thôi nhé.





- Kô nói gì, tôi cũng lại đứng chờ thang máy. Tôi kô dám
nhìn cậu, có lẽ tôi sợ cậu ấy sẽ nhận ra điều gì đó trong đôi mắt tôi chăng?
Vẫn đứng đó im lặng, rồi cậu ấy lên tiếng trc.





- Kô có gì muốn nói vs tớ sao?





- Hửh? – tôi đơ mặt. Cậu ấy lại nhìn tôi





- Àk…ừ, đã lâu rồi kô gặp cậu – Sao tôi lại ấp úng chứ, cậu
ấy chỉ mĩm cười.





*Ding* cuối cùng thì cái thang máy chết tiệc ấy cũng đã chịu
mở cửa. Bước vào trong, sao lại chỉ có tôi vs cậu thế này, cả cái tập đoàn này
mà kô có ai đi thang máy sao? Im lặng vẫn bao trùm lấy chúng tôi, cảm thấy như
thế này thật kô thoải mái, tôi mở lời trc.





- Cậu về nước lâu chưa?


- Ừ, tớ về đc một tuần rồi. Kô nghĩ lại gặp cậu trong hoàn
cảnh như thế này. Hôm nay cậu thật tuyệt đấy Yuri à.


- À…cảm ơn cậu.





Và rồi lại im lặng cho đến khi xuống đến gara xe, tôi để xe
ở khu A, còn cậu thì khu B nên chúng tôi chào nhau rồi rẽ hai hướng khác nhau.








Vì làm việc cùng một đội nên tôi và cậu ấy cũng hay gặp
nhau, nhưng tất cả đều là công việc. Tôi cảm thấy vẫn chưa thoải mái lắm, và
hình như cậu ấy cũng vậy. Khi chỉ có hai người chúng tôi thì kô khí trong phòng
đột ngột thay đổi, tôi và cậu ấy đều tìm một công việc gì đó để làm. Tôi thật sự
kô muốn như thế này chút nào cả.





Jessica’s POV





Ngại ngùng…đó là những gì tôi muốn diễn tả tình cảnh của tôi
và Yuri, nếu chúng tôi đc như ngày xưa thì tốt biết mấy. Nhiều lúc tôi muốn nói
chuyện vs cậu ấy, nhưng hình như cậu ấy đang cố tình tránh tôi thì phải? Cậu
sao vậy Yuri, cậu kô còn chút tình cảm nào đối vs tớ sao? Chẳng lẽ đến khi tớ
nhận ra mình có cảm giác vs cậu thì cậu lại kô còn gì để mình níu kéo hi vọng
hết sao. Tớ đã hết cơ hội khiến cậu yêu tớ một lần nữa rồi hay sao?











Đi lang thang dọc theo những con đường phủ tuyết trắng xóa,
kô hiểu sao một người lười


vận động như tôi hôm nay lại muốn đi bộ dưới trời tuyết lạnh
thế này…thật đúng là lòng


người khó đoàn mà. Bất giác, tôi nghĩ đến một nơi…Café
Soshi…Bước vào bên trong,


một cảm giác ấm áp hẳn, mặc dù quán đã thay đổi tông màu và
cách bố trí nhưng tôi


vẫn thấy quen thuộc lắm. Ngồi vào một chiếc bàn gần tấm
kính, kô hiểu sao tôi lại thích


ngồi ở vị trí có thể nhìn ra bên ngoài như thế này nữa, thói
quen chăng. Chỉ tiếc là bây


giờ kô có cậu, nếu như lúc trc cậu sẽ ngồi đối diện tôi,
chăm chú đọc một cuốn sách


mới mua ở tiệm sách nào đó, lâu lâu lại ngước lên nhìn tôi
mĩm cười và đọc cho tôi nghe


những câu rất hay trong cuốn sách mà cậu đọc. Tự nhiên tôi
lại nhớ đến một câu chuyện


mà người bạn tôi quen khi học bên Mĩ đã kể vs tôi rằng “ Lúc
còn bé, heo con từng hỏi


mẹ < Hạnh phúc là gì hả mẹ>. Heo mẹ trả lời

Heo mẹ trả lời <Hạnh phúc là cái đuôi của con đó>. Heo


con quay lại và tóm lấy cái đuôi của mình nhưng kô đc, nó
lại hỏi mẹ <Tại sao con kô


bắt đc hạnh phúc hả mẹ>. Heo mẹ lại mĩm cười và
đáp<Vậy tại sao con kô tiến về phía


trc và hạnh phúc sẽ theo sau con>. Vậy tại sao con người
luôn đi tìm hạnh phúc trong


khi hạnh phúc luôn đi theo mình”. Khi nghe xong câu chuyện
tôi đã nghĩ ngay đến bản


thân mình, tôi đi tìm một cái gì đó ảo mộng để rồi khi tỉnh
giấc tôi mới nhận ra rằng tôi đã đánh mất cái quan trọng nhất, cái mà tôi nghĩ
nó sẽ luôn bên cạnh tôi. Có lẽ tôi nên cảm ơn Donghae oppa vì nhờ có trò đùa
của anh ấy mà tôi mới nhận ra rằng cái gì cần cho mình và cái gì mình nên từ
bỏ, nhưng khi tôi nhận ra đc thì có lẽ đã quá muốn rồi. Đang mãi suy nghĩ và
nhâm nhi cốc cacao nóng của mình, thì tiếng chuông ngay cửa kêu lên khiến tôi
nhìn về phía phát ra tiếng động.


- Yuri….


End POV





Yuri’s POV


- Yuri…





Hình như tôi nghe có tiếng ai đó kêu mình, dù rất nhỏ, giống
như là lỡ thốt ra khỏi miệng thì đúng hơn. Tôi đảo mắt nhìn xung quanh thì thấy
cậu ấy ngồi đó, vẫn ngồi gần tấm kính nhỉ, tôi tiến về nơi cậu ấy đang ngồi, dù
sao thì chúng tôi cũng làm việc chung mà, chào hỏi nhau vẫn tốt hơn là lơ hàng
chứ đúng kô?





- Chào cậu…- tôi đưa mắt tìm một vị trí cho mình.


- Ừ, chào…Cậu có thể ngồi vs mình mà Yuri…


- A…ừ, tớ cũng kô muốn ngồi một mình.





Tôi gọi đồ uống cho mình và cũng kô quên hỏi cậu ấy có muốn
dùng thêm gì nữa kô? Cậu ấy lắc đầu rồi tựa mình vào tấm kính.





- Lâu rồi kô đến đây cậu thấy thế nào? – tôi hỏi


- Cũng kô thay đổi nhiều, tớ vẫn thấy quen thuộc như ngày
chúng ta còn đi học.


- Vậy à – tôi gật gù.


- Còn cậu sao hôm nay lại ra đây ngồi?


- À…chỉ là tớ cần một nơi yên tình và đột nhiên tớ nghĩ đến
nơi này thôi.





Chúng tôi cứ thế cứ thế nói chuyện, hết ngày ấy rồi lại bây
giờ. Đến khi nhìn đồng hồ thì mới nhận ra là đã khá trễ, tôi trả tiền, cậu ấy
bĩu môi tỏ vẻ kô đồng ý nhưng tôi chỉ cười trừ. Ra khỏi cửa thì tôi mới biết
cậu ấy đi bộ, tôi hơi bất ngờ.





- Cậu đi bộ đến đây sao?


- Chẳng lẽ kô đc?


- À kô, chỉ là hơi bất ngờ thôi, tính cậu mà cũng chịu đi bộ
thì…cậu thay đổi nhiều quá Sica à.


- Tớ biết..- cậu lại chun mũi, bĩu môi rồi.


- Tớ sẽ gọi taxi nhé – tôi hỏi


- Kô, tớ thích đi bộ, dù sao thì cũng đã quyết tâm đi bộ đến
thì cũng phải đi bộ về thôi. – cứng đầu quá đấy công chúa ạ.


- Đc thôi, vậy tớ sẽ đi cùng cậu về nhà, giờ cũng khuya rồi
mà – nói rồi tôi bước đi để cậu hết đường cãi lời tôi nhé.





Trên đường về nhà Sica, kô ai nói vs ai lời nào. Một người
đi trước và một người đi sau…thế này có đc gọi là về cùng nhau kô nhỉ? Đang đi
thì tôi nghe cậu gọi tên tôi.





*Bộp* Cái gì? Cậu dám ném tuyết vào tôi hả.





- Yah…cậu muốn chết hả - tôi cũng cuối xuống nắm 1 nắm tuyết
rồi quăng về phía cậu…ngay đầu nhé, thấy chưa tôi đã nói đừng đùa vs tôi mà.





Thế là trận đấu tuyết diễn ra, đến khi tôi và cậu ấy đều mệt
thì nằm phịch ra, thở lấy thở để giống như ai đó dành mất kô khí vậy.





- Có vẻ qua đó cậu đc ném tuyết nhiều lắm hay sao mà lên tay
quá đấy Sica.


- Còn cậu thì sắp lụt nghề mất rồi Yuri à. – cả hai cùng
cười lớn.


- Thôi về nào





Tôi đứng dậy phủi tuyết dính trên quấn áo mình và lại giúp
cậu ấy đứng lên, phủi tuyết


trên quần áo của cậu, và theo tự nhiên tôi đưa tay lên phủi
đi những hạt tuyết trên tóc


cậu. Khi nhận ra hành động của mình tôi rụt tay lại, cho vào
túi áo khoát rồi bước đi. Cậu


chạy đến và đi bên cạnh tôi…








- Yuri…


- Hửm?


- Cậu còn nhớ lúc tớ chia tay vs Donghae oppa chứ - tôi quay
lại nhìn cậu ấy, sao lại nhắc


đến chuyện đó chứ. Tôi gật đầu – Cám ơn cậu đã ở bên tớ lúc
đó và còn đưa khăn giấy cho tớ nữa chứ.


- Ừ…kô có gì mà Sica. – tôi nhìn về phía trc.


- Cậu…cậu nắm tay tớ đc kô Yuri…chỉ là…chỉ là tớ thấy lạnh –
Cái gì? Tôi kô nghe nhầm chứ đúng kô? Cậu ấy nói tôi nắm tay cậu ấy.


- À…ừ…tớ sẽ cho cậu bỏ chung tay vào áo khoát của mình – tôi
nắm lấy tay cậu và cho vào túi áo khoát.


- Cảm ơn Yuri à…


- Kô có gì…Chúng ta trở nên khách sáo từ khi nào vậy Sica?


- Tớ kô biết, có lẽ…tớ xin lỗi cậu Yuri à.


- Về chuyện gì?


- Tớ đã từ chối cậu – Sica cúi mặt xuống.


- Hì, kô sao mà…tớ quên rồi, cậu đừng nhắc đến nữa đc kô?





Tôi và cậu ấy bước đi bên nhau, ước gì thời gian lúc này
trôi thật chậm và quãng đường về nhà cậu ấy dài thêm chút nữa thì tốt biết mấy.
Nhưng mơ ước cũng chỉ là ước mơ mà thôi, tôi thật sự kô muốn rút tay cậu ấy ra
chút nào, nhưng mà tới nhà cậu rồi.





- Cậu vào nhà đi. – một chút hụt hẫng trong tim tôi.


- Sao cậu kô đi trc đi?


- Vậy kéo búa bao nhé – tôi đưa tay lên.


- Trẻ con quá đấy, đc rồi tớ sẽ vào đây.


- Ừ, cậu ngủ ngon…


- Cậu cũng ngủ ngon – cậu ấy bước vào, rồi tự nhiên quay
lại. – Yuri à…cảm ơn cậu…cảm ơn cậu vì tất cả.





Tôi mĩm cười gật đầu – tớ biết rồi, khổ lắm nói mãi, cậu vào
nhà đi – tôi xua xua tay. Đến khi cậu ấy khuất hẳn sau cánh cửa nhà thì tôi mới
đi về.





Jessica’s POV





Tôi bước vào nhà chạy ngay đến cửa sổ bên cạnh vén tấm màn
che lên, nhìn cậu ấy quay đi mà lòng tôi cảm thấy có chút hụt hẫng. Hơi ấm nơi
bàn tay cậu vẫn còn vương lại trên tay tôi, sao tay cậu ấy lại ấm đến thế chứ,
nói thật lúc về đến nhà tôi kô muốn rời tay cậu ấy chút nào cả…Bước về phòng mà
tôi mĩm cười mãi, nằm lên giường tôi đưa bàn tay mà cậu ấy nắm áp vào má, rồi
thiếp đi lúc nào kô hay.





Những ngày sau, tôi và cậu nói chuyện thoải mái hơn, đến
những người trong đội cũng phải ngạc nhiên. Mà cũng phải thôi vì họ đâu biết
mối quan hệ của tôi và Yuri chứ, chỉ có TaeYoen là biết thôi.











Công việc cũng đến giai đoạn khó khăn hơn, chúng tôi còn có
một buổi bảo vệ trc ban giám đốc dự án để duyệt 50% công đoạn. Đội chúng tôi
phải tăng ca nên việc đi sớm về muộn là chuyện hết sức bình thường. Hôm nay
cũng vậy, sau khi đã kiểm tra hết công việc đã hoàn tất tôi cho đội giải tán và
tôi lại đi cùng cậu ấy xuống dười gara lấy xe, khi đến xe của mình tôi mới phát
hiện ra một bên bánh xe của tôi đã kô còn xíu hơi nào…ôi thôi…nhìn đồng hồ, đã quá
12h…làm gì còn chỗ nào để thay chứ. Đang đứng loai hoay thì tiếng còi xe làm
tôi





- Sao thế Sica? – là Yuri





- À…xe tớ bị xịch lốp, mà giờ này thì…





- Vậy thì lên xe tớ đi, tớ sẽ đưa cậu về.


- Có làm phiền cậu quá kô? Đã khuya lắm rồi – tôi e dè.


- Lại khách sáo nữa, chúng ta là bạn đó. Vì khuya nên tớ mới
đưa cậu về, giờ này thì làm gì còn taxi, vs lại tớ cũng kô yên tâm.





Ý cậu ấy lo lắng cho mình phải kô ta? Nhưng cậu ấy nói là
bạn rồi mà, đúng chỉ là bạn thôi. Tôi lên xe Yuri, đi đc đoạn thì cậu ấy quay
sang hỏi tôi.





- Cậu có muốn đi ăn chút gì kô Sica?


- Cậu đói à?


- Ừ, cậu đi ăn vs tớ nhé, tớ kô muốn ăn một mình đâu. – cậu
nhìn sang tôi, khẽ gật đầu đồng ý.





Cậu đưa tôi đến một quán ăn đêm, vì kô đói nên tôi đã gọi
đại một món trong menu. Đến khi thức ăn đc đem ra tôi mới để ý thấy trong đĩa
mình có dưa leo, thứ mà tôi ghét cay ghét đắng…chỉ cần nhìn thấy thứ xanh xanh
mùi khó chịu này là đầu óc tôi cứ quay mòng cả lên. Chưa kịp lấy lại tinh thần
thì cậu đã kéo đĩa thức ăn về phía cậu.


-
Cậu đang làm gì vậy Yuri?


-
Kô phải cậu rất ghét chúng sao? – A..thì ra cậu ấy lấy
dưa trong đĩa của tôi bỏ sang đĩa cậu ấy…Thì ra cậu ấy vẫn còn nhớ đến thói
quen ăn uống này của tôi…một chút vui mừng.


-
Cậu vẫn còn nhớ sao?


-
Ừ…chúng ta là bạn mà… – là bạn…chỉ là bạn thôi sao -
…và cũng là người mà tớ yêu…


End POV





Yuri’s POV


-
Ừ…chúng ta là bạn mà….và cũng là người mà tớ yêu –
giọng tôi chùn xuống, câu cuối giống như tiếng thở. Tôi kô biết cậu ấy có nghe
thấy tôi nói gì kô, vì quá xấu hổ nên tôi chỉ cúi xuống đĩa thức ăn của mình.


Chúng tôi ngồi ăn trong im lặng, tôi cũng kô thích nói chuyện
trong khi ăn cho lắm, đến khi ăn xong phần của mình tôi mới nhận ra phần của
cậu ấy còn hơn một nửa.


-
Sao cậu kô ăn Sica? Kô hợp khẩu vị của cậu à?


-
À…kô, rất ngon nhưng tớ kô đói vs lại tớ cũng kô muốn
ăn quá khuya như thế này.


-
Ừ, vậy thì về thôi, ngày mai chúng ta còn phải đi làm
sớm nữa.


End POV





Jessica’s POV


Cậu ấy nói yêu tôi, nhưng sao cậu ấy lại tránh né như vậy
chứ. Trên xe vẫn là một kô khí im ắng, tôi kô thích như thế này chút nào.


-
Tớ…- cả hai đồng thanh


-
Cậu nói trc đi Sica.


-
À…chuyện lúc nãy …- tôi sẽ nói vs cậu ấy là tôi cũng
thích cậu nhé…hít một hơi nào…


-
Hả? chuyện lúc nãy cậu cứ xem như tớ chưa nói gì nhé…


-
A…kô…phải…


-
Kô sao, tớ hiểu mà…tớ kô muốn cậu suy nghĩ, đc kô? –
cậu thì hiểu cái gì chứ, sao lại chen ngang lúc tôi đang nói. – Đến nhà rồi.


Cậu ấy mở cửa giúp tôi, đứng trc cổng nhà.


-
cậu về đi, hôm nay tớ sẽ nhìn cậu đi về rồi mới vào nhà
nhé.


-
Ừ…vậy tớ về đây, chúc cậu ngủ ngon Sica


-
Cậu cũng ngủ ngon…- cậu ấy vừa quay lưng thì tôi kêu
lại – Yuri…ngày mai cậu có thể đến đón tớ kô? Xe của tớ…


-
Ừ, tớ sẽ đến đón cậu mà…


Chưa để cậu nói xong, tôi đã chạy đến hôn vào má cậu rồi
chạy thẳng vào nhà…


End POV





Yuri’s POV





Chưa kịp nói hết cậu thì tôi đã cảm nhận đc hơi ấm của cậu
phả trên mặt mình…cậu ấy vừa hôn mình sao…rồi cậu ấy chạy vào nhà…thật là đáng
yêu…Tôi vẫn đứng đó, đưa tay sờ lên nơi cậu hôn, hơi ấm đôi môi cậu vẫn còn.
Một lát sau tôi mới định thần lại và bước về xe phóng về nhà.








Tối hôm đó là một đêm khó ngủ, tôi cứ nằm suy nghĩ mãi về nụ
hôn của cậu…mĩm cười…rồi lại sờ vào má…Jessica nụ hôn này là sao chứ? Cậu vẫn
muốn chơi rượt đuổi vs mình sao? Nằm suy nghĩ rồi tôi cũng chìm vào giấc ngủ.


End POV





Sáng hôm sau, Yuri đến nhà Sica đón cô ấy đi làm, cảm giác
ngại ngùng sau nụ hôn lúc tối quấn lấy hai người.


-
tối qua cậu ngủ ngon chứ - Yuri hỏi.


-
À…Ừ…cậu thì sao?


-
Ừ… - rồi cả hai cùng đỏ mặt.





Dần dần, cả hai cũng nhận ra rằng tình cảm mình dành cho
người còn lại cũng lớn lên, nhưng chưa ai có can đảm để thú nhận tình cảm của
mình…Yuri sợ Sica sẽ từ chối cô một lần nữa và lúc đó cô kô biết mình có thể
chịu đựng đc để sống tiếp nữa hay kô. Còn Sica cô lại kô phải là một người giỏi
thể hiện tình cảm của mình cho người khác biết vì thế nhiều khi cô muốn thổ lộ
vs Yuri nhưng kô biết nói như thế nào, nên cũng đành im lặng.








Buổi trình bày 50% công đoạn trc ban giám đốc đã diễn ra
thành công ngoài mong đợi, thế là cả đội quyết định sẽ đến Bar Sone để liên
hoan.


Yuri’s POV





Kô ngờ phần bảo vệ lại thành công như vậy, tôi thật sự rất
vui. Cả đội quyết định đến Sone, cũng khá lâu rồi tôi kô đến đây…tôi cũng phải
bất ngờ vì sự thay đổi này của mình, tôi gần như đã trở thành một con nghiện
rượu vậy mà giờ đây tôi kô còn nghĩ đến nó nữa.


Bước vào bên trong quán, sự thay đổi đột ngột ánh sáng khiến
tôi chưa quen lắm, cả đội chúng tôi đi về phía chiếc bàn cũng khá sâu trong
góc. Tiếng nhạc DJ xập xình đập vào tai, tất cả mọi người đều đã ra sàn nhảy
nhót, hò hét đc một lúc thì Sica nói rằng kô khỏe nên quay về chổ ngồi, tôi
cũng theo cậu ấy.


-
sao thế? Có cần tớ đưa cậu về kô?


-
Kô sao, tớ kô muốn làm mọi người mất hứng.


-
ừm…vậy thì lại kia nhé…- tôi chỉ về hướng quầy Bar.


-
Ừ.


Lại phía quầy ngồi, tôi nhìn anh chàng Bartender đang tung
hứng bình shaker…lâu rồi tôi chưa thử lại cảm giác tung hứng cái bình ấy trên
tay mình…tôi vẫy anh chàng đó lại, thì thầm vào tai anh ta…đi vào trong quầy.


-
cậu muốn dùng gì thưa tiểu thư?


-
Chà…- Sica có vẻ hơi bất ngờ - vậy thì cho tớ một ly Bronx.


-
Có ngay thưa tiểu thư xinh đẹp.


Xoay xoay bình shaker trên tay, tung hứng một cách điệu
nghệ, tôi đổ thứ nước hỗn hợp ấy ra ly rồi mang đến cho cậu. Có vẻ như cậu vẫn
chưa hết bất ngờ nên nhìn tôi cứ như quái vật ngoài hành tinh vậy.


-
Cậu có thể thôi nhìn tớ và khép miệng lại đc rồi đấy
Sica, tớ kô biết sẽ có sinh vật gì lọt vào miệng cậu đâu – cậu đánh nhẹ vào vai
tôi rồi nhận lấy ly nước của mình. Nhấp môi.


-
Rất tuyệt đấy Yuri, cậu thật sự làm tớ bất ngờ.


-
Hì….cậu chưa biết hết đâu… - chưa nói hết câu thì một
cánh tay quàng lấy vai tôi, hơi ấm người đó phả vào tai...


-
Yuri à~, lâu quá mới thấy Yuri đến đây, em nhớ Yuri
chết mất thôi. – là Vic sao cô ta lại ở đây chứ, oan gia ngõ hẹp mà, tôi dùng
giọng bực tức, và gỡ tay cô ta ra khỏi người mình.


-
Cô tránh ra…thật là phiền phức – tôi vẫn đang cố gắng
gỡ tay cô tay ra.





Trong khi cô ta vẫn đang cố gắng quấn lấy tôi thì Sica đã
chạy ra khỏi quán. Vùng vằn tôi thoát ra khỏi cô ta và cũng kô quên ném cho cô
ta một ánh nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống.





End POV


Jessica’s POV





Đang thưởng thức ly cocktail mà Yuri pha cho mình, vị của nó
thật tuyệt. Tôi khá bất ngờ vì khía cạnh này của Yuri. Bỗng nhiên, tôi thấy một
cô gái tiến đến bên cạnh Yuri và quàng tay ôm cậu ấy, mặt tôi nóng bừng lên…tôi
thấy mắt mình nhòe đi, kô muồn chứng kiến thêm nữa tôi lao ra cửa….


Tôi chạy…tôi kô biết mình nên đi đâu nữa…nhưng tôi chỉ muốn
chạy khỏi nơi đó thật xa, xa khỏi cậu ấy. Tôi muốn trốn tránh tất cả, muốn chốn
giấu luôn cả tình cảm mà tôi dành cho cậu khi biết rằng nó ngày càng lớn hơn
trong tim tôi…chưa bao giờ tôi chạy nhanh như thế này, cảm giác chân như muốn
rời ra nhưng tôi kô quan tâm. Có lẽ đây là quả báo mà ông trời muốn dành cho
tôi, từ chối tình cảm của cậu để rồi giờ đây chính bản thân tôi đang muốn nhận
lại tình cảm ấy một lần nữa, thật là nực cười…tôi mĩm cười cay đắng…” mày xứng
đáng bị như thế này Jessica, mày đã làm cậu ấy tổn thương, mày là gì của cậu ấy
chứ? Tại sao mày lại khóc khi thấy cậu ấy bên cạnh một người khác, mày kô xứng
đáng vs tình cảm mà cậu ấy đã dành cho mày đâu”. Tôi cứ chạy mãi….chạy mãi cho
đến khi kô thể chạy đc nữa thì ngồi xuống bên đường, ngước mặt lên nhìn, tôi
đang đứng trc cửa quán café Soshi, nước mắt tôi lại rơi. Úp mặt vào lòng bàn
tay tôi khóc nức nỡ…


End POV


Được sửa bởi amber ngày 6/12/2011, 11:16 am; sửa lần 2.
Về Đầu Trang Go down
**◘9♣♣♥☻
VIP Member 3
VIP Member 3


Posts : 1384
Coins : 1518
Thanked : 104

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC-SHORTFIC] KẺ ĐỨNG SAU TÌNH YÊU [YULSIC,...] [G]   4/12/2011, 5:19 pm

Fic hay lắm=> Ủng hộ au nhiệt tình
Về Đầu Trang Go down
Pũn.Siu Nhưn
VIP Member 5
VIP Member 5


Posts : 2391
Coins : 2504
Thanked : 77

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC-SHORTFIC] KẺ ĐỨNG SAU TÌNH YÊU [YULSIC,...] [G]   4/12/2011, 6:13 pm

Ôi fic hay lắm Au àh


Thích nhất là mấy cái fic có nhiều drama


Tung tiếp yk nào
Về Đầu Trang Go down
Đôraemon™
Member
Member


Posts : 126
Coins : 125
Thanked : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC-SHORTFIC] KẺ ĐỨNG SAU TÌNH YÊU [YULSIC,...] [G]   4/12/2011, 8:51 pm

ôi đọc đã qá ..........
HÓNG CHAP.....AU cho xin yahoo đi đc k :D
Về Đầu Trang Go down
sisichanh



Posts : 45
Coins : 48
Thanked : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC-SHORTFIC] KẺ ĐỨNG SAU TÌNH YÊU [YULSIC,...] [G]   4/12/2011, 10:53 pm

du hoi hut hang vi Dong Hae la ng xau (HaeSica's shipper)..nhug fic ban viet hay lam..hong chap' moi..fai tao cam giac ghen cho co cao trao
Về Đầu Trang Go down
amber
Golden Member 5
Golden Member 5


Posts : 1027
Coins : 1112
Thanked : 66

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC-SHORTFIC] KẺ ĐỨNG SAU TÌNH YÊU [YULSIC,...] [G]   5/12/2011, 10:41 am

tks tất cả mọi người....đây là Fic đầu tay nên m.n nói như thế làm mình phát khóc rồi đây....tks m.n nhiều lắm...mình sẽ cố gắng hơn....
Về Đầu Trang Go down
amber
Golden Member 5
Golden Member 5


Posts : 1027
Coins : 1112
Thanked : 66

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC-SHORTFIC] KẺ ĐỨNG SAU TÌNH YÊU [YULSIC,...] [G]   5/12/2011, 10:44 am

KẺ ĐỨNG SAU TÌNH YÊU....THE NEXT....phần cuối nhé...



Yuri’s POV





Tôi chạy ra khỏi quán tìm cậu, tại sao lại bỏ chạy chứ, tại
sao lại kô cho tớ một cơ hội để giải thích…tôi chạy theo một hướng vô định, chỉ
làm theo những gì mà linh tính tôi mách bảo….caFe Soshi…tôi thấy cậu ngồi đó,
úp mặt vào lòng bàn tay đôi vai nhỏ bé đang run lên…Cậu đang khóc sao Sica? Tôi
đến ngồi cạnh cậu….


-
có cần tớ đưa khăn giấy kô?


Nhưng chưa kịp nói hết câu thì cậu ấy lại bỏ chạy…lại chạy
nữa sao…tôi kô còn đủ sức nữa đâu Sica…tôi đứng đó và hét thật to.


-
Sica…cậu còn muốn chạy đến bao giờ….tớ thật sự kô thể
nào tiếp tục đuổi theo cậu nữa đâu Sica à…- cậu ấy đã dừng lại, tôi tiến lại
gần cậu và tiếp tục nói… -…cậu có thể đứng lại và đón nhận tình cảm của tớ kô?
Tớ kô biết mình có thể kiên nhẫn đến lúc nào, tớ kô biết mình có thể chạy theo
cậu đến lúc nào nữa…


Cậu ấy quay lại nhìn tôi, kô để cậu ấy phải làm gì tôi ôm
chầm lấy cậu ấy, tôi sợ nếu mình lỏng tay ra một chút…một chút thôi thì cậu ấy
sẽ lại bỏ chạy mất…


-
Tớ…


-
Hãy yêu tớ một lần nữa đc kô Yuri? – tôi đẩy cậu ấy ra,
nhìn cậu tôi đưa tay lâu đi những giọt nc mắt trên má cậu.


-
Ngốc à~, tớ sẽ kô yêu cậu thêm lần nào nữa….vì tớ chỉ
yêu cậu một lần và cho đến mãi mãi mà thôi….tớ yêu cậu Sica.


-






-
đừng khóc nữa…như thế cậu sẽ xấu và mình sẽ kô yêu cậu
nữa đâu. – tôi cười, cậu đánh vào vai tôi


-
Yuri à~, mặc dù rất muộn tớ mới nhận ra nhưng tớ vẫn
muốn nói vs cậu…Tớ yêu cậu…


….


….





END
Về Đầu Trang Go down
amber
Golden Member 5
Golden Member 5


Posts : 1027
Coins : 1112
Thanked : 66

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC-SHORTFIC] KẺ ĐỨNG SAU TÌNH YÊU [YULSIC,...] [G]   5/12/2011, 10:45 am

Đôraemon™ đã viết:
ôi đọc đã qá ..........
HÓNG CHAP.....AU cho xin yahoo đi đc k :D
YH : kut3.panda
rất vui đc làm quen...^^
Về Đầu Trang Go down
Pũn.Siu Nhưn
VIP Member 5
VIP Member 5


Posts : 2391
Coins : 2504
Thanked : 77

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC-SHORTFIC] KẺ ĐỨNG SAU TÌNH YÊU [YULSIC,...] [G]   5/12/2011, 11:15 am

Ôi sao mà cái khúc cuồi end ngắn gọn quá vậy


Đuối ý tưởng rồi hã =]]


Nhưng dù sao cái fic hay cực...tks bạn nhá
Về Đầu Trang Go down
amber
Golden Member 5
Golden Member 5


Posts : 1027
Coins : 1112
Thanked : 66

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC-SHORTFIC] KẺ ĐỨNG SAU TÌNH YÊU [YULSIC,...] [G]   5/12/2011, 11:35 am

♪ [Punism] - Ms. Pun ♪ đã viết:
Ôi sao mà cái khúc cuồi end ngắn gọn quá vậy


Đuối ý tưởng rồi hã =]]


Nhưng dù sao cái fic hay cực...tks bạn nhá
hì tks bạn...kô pải là đuối ý tưởng mà là hôm qua mình định post hết luôn để mừng sn Yul á, nhưng mà lúc đó mình có việc gấp nên copy sang AA mình kô để ý cứ tưởng post hết ùi sáng nay lên kiểm tra thì thấy thiếu 1 đoạn cuối....short pic nên mình cũng kô chia nhiều phần làm gì....^^! dù sao cũng tks m.n đã ủng hộ...
Về Đầu Trang Go down
Đôraemon™
Member
Member


Posts : 126
Coins : 125
Thanked : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC-SHORTFIC] KẺ ĐỨNG SAU TÌNH YÊU [YULSIC,...] [G]   5/12/2011, 7:15 pm

ziết fic # nửa jk au...YULSIC nhé
HAY QÁ


Được sửa bởi Đôraemon™ ngày 6/12/2011, 5:42 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
nobiryo
Member
Member


Posts : 163
Coins : 171
Thanked : 3

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC-SHORTFIC] KẺ ĐỨNG SAU TÌNH YÊU [YULSIC,...] [G]   5/12/2011, 7:21 pm

au ơi hay quá à
đọc vừa hay vừa cảm động đọc fic có nhiều cảm giác ghê hihi
au viết hay ghê ak có gì ra fic báo mình nhaz sẽ ủng hộ nhiệt tình luôn
Về Đầu Trang Go down
KWON_YUL
I'm Yurisistable
I'm Yurisistable


Posts : 2704
Coins : 3273
Thanked : 314

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC-SHORTFIC] KẺ ĐỨNG SAU TÌNH YÊU [YULSIC,...] [G]   5/12/2011, 9:03 pm

Hay lắm, au viết tiếp fic khác đi.
Về Đầu Trang Go down
i.am_super385
Member
Member


Posts : 166
Coins : 179
Thanked : 2

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC-SHORTFIC] KẺ ĐỨNG SAU TÌNH YÊU [YULSIC,...] [G]   5/12/2011, 9:06 pm

Hay quá Au à :"> Au viết tiếp fic khác đi au ơi :"> mình sẽ ủng hộ nhiệt tình ^^
Về Đầu Trang Go down
amber
Golden Member 5
Golden Member 5


Posts : 1027
Coins : 1112
Thanked : 66

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC-SHORTFIC] KẺ ĐỨNG SAU TÌNH YÊU [YULSIC,...] [G]   6/12/2011, 10:56 am

tks m.n đã nhiệt tình ủng hộ...mình đang chuẩn bị Fic mới, chắc là Fic mừng giáng sinh cho YulSic luôn....một lần tks tất cả m.n.....enjoy everybody....^^!
Về Đầu Trang Go down
**◘9♣♣♥☻
VIP Member 3
VIP Member 3


Posts : 1384
Coins : 1518
Thanked : 104

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC-SHORTFIC] KẺ ĐỨNG SAU TÌNH YÊU [YULSIC,...] [G]   7/12/2011, 5:33 pm

Lâu lắm mới lên cm cho au. Chúc mừng Fic thành công rực rỡ của au nkóe :X
Về Đầu Trang Go down
amber
Golden Member 5
Golden Member 5


Posts : 1027
Coins : 1112
Thanked : 66

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC-SHORTFIC] KẺ ĐỨNG SAU TÌNH YÊU [YULSIC,...] [G]   8/12/2011, 10:24 am

♥[n]Hớ♥ đã viết:
Lâu lắm mới lên cm cho au. Chúc mừng Fic thành công rực rỡ của au nkóe :X
tks nàk....đang cố gắng để ra Fic mới đây.....^^!
Về Đầu Trang Go down
btntpcal



Posts : 19
Coins : 18
Thanked : -2

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC-SHORTFIC] KẺ ĐỨNG SAU TÌNH YÊU [YULSIC,...] [G]   24/12/2011, 9:35 pm

fic đầu tay mà viết hay như vậy ưh? au giỏi thật!
Về Đầu Trang Go down
amber
Golden Member 5
Golden Member 5


Posts : 1027
Coins : 1112
Thanked : 66

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC-SHORTFIC] KẺ ĐỨNG SAU TÌNH YÊU [YULSIC,...] [G]   25/12/2011, 1:27 pm

btntpcal đã viết:
fic đầu tay mà viết hay như vậy ưh? au giỏi thật!
là Fic đầu tay viết để tặg sn appa Yul nên cố gắg viết thật hay...^^ tks nha, ủng hộ au nha...^^
Về Đầu Trang Go down
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC-SHORTFIC] KẺ ĐỨNG SAU TÌNH YÊU [YULSIC,...] [G]   Today at 5:21 am

Về Đầu Trang Go down
 
[FANFIC-SHORTFIC] KẺ ĐỨNG SAU TÌNH YÊU [YULSIC,...] [G]
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» [27012011][News] So sánh chi phí sản xuất MV của SNSD với 2NE1 và BEG
» [05042011][News]Những bức ảnh chưa-từng-được-tiết-lộ của Taeyeon hồi còn học trung học
» [15022011][News]BXH về vẻ đẹp bề ngoài của SNSD đã được tiết lộ
» [05092009][Old News] SNSD Sooyoung là fan của 2PM
» [31012011][News]TVXQ Changmin ghen tị với những đặc quyền ưu đãi hàng đầu của SNSD

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
...AAVN..Supporting Soshi and Sone... :: Sone :: Fanfiction-
Chuyển đến