...AAVN..Supporting Soshi and Sone...


 
IndexIndex  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 [FANFIC-DRAMA] Girls Over Flowers - chap 8

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
lucydangyeu
VIP Member 5
VIP Member 5


Posts : 2926
Coins : 3351
Thanked : 143

Bài gửiTiêu đề: [FANFIC-DRAMA] Girls Over Flowers - chap 8    17/8/2011, 2:24 pm

Chapter 8 Together Part 1

-------O-o--O--------

Tiffany's Pov.

Trái tim tôi như vỡ ra thành trăm mảnh. Vì sao Taeyeon lại làm thế với tôi chứ ? Trong đầu tôi chỉ có thể nghĩ rằng mình cần phải biến mất, tôi cần phải chạy khỏi đây trước khi mình thật sự gục ngã. Chưa bao giờ tôi nghĩ rằng mình sẽ phải chạy nhanh và nhiều đến thế. Tôi cũng chẳng hiểu vì sao nước mắt cứ mãi rơi, tôi luôn tin tưởng Taeyeon, ngay cả khi cậu ấy quan tâm đến Jessica tôi cũng chưa hề phiền lòng. Vì tôi biết rõ là điều đó, tôi biết người cậu ấy yêu là ai, nhưng nếu như vậy thì những gì tôi vừa thấy là gì..?

" Mời quí khách đi chuyến bay số 231Y đến Paris vui lòng đến cổng ..."

" Không..!!! Tae à..."

End Pov.

Giật mình vì tiếng động bất ngờ, mọi người liền quay sang nhìn Tiffany, gương mặt cô ấy tái nhợt hẳn đi. Có lẽ trước chuyến bay này Tiffany đã phải mất ngủ rất nhiều nên ngay cả khi đến sân bay cô ấy cũng có thể ngủ gục. Vì muốn giữ tốt sức khỏe trước khi lên máy bay nên đã chẳng ai dám làm phiền cô ấy. Vậy mà khi nãy đột ngột Tiffany thốt lên làm ai nấy cũng giật mình.

" Cậu ổn chứ Fany ?" Sooyoung tiến đến hỏi khi thấy Tiffany đang đổ từng giọt mồ hôi không ngừng.

" ...Tae..cậu ấy đâu rồi ?" Tiffany quay nhìn xung quanh, lơ đi câu hỏi của Sooyoung.

" Chẳng phải khi nãy Taeyeon bảo cậu ấy không đến sao ?" Yuri quay qua nhìn Yoona ngơ ngác.

Tiffany ngước mắt nhìn Yuri rồi lại quay sang nhìn Jessica đang ngồi kế bên mình khó hiểu.

" Sica này, cậu và Taeyeon vẫn ổn cả chứ ?" Tiffany ngần ngại hỏi.

" ..Cậu nói gì vậy ? Tớ và cậu ấy vẫn bình thường mà.." Jessica ngạc nhiên mở tròn mắt nhìn Tiffany.

" Không phải hai cậu đang quen nhau sao ? " Tiffany tự nhiên hỏi, trong khi những người khác vừa nghe được liền quay qua bàng hoàng, đặc biệt là Yuri.

" WHAT ?!! Làm gì có ?!! Cậu nói gì vậy Fany !!! Cậu mớ à ? " Jessica quơ tay giẫy nãy liên tục, mặt cô đỏ cả lên.

" Ủa..vậy hả ?" Thở phào nhẹ nhõm, thì ra khi nãy chỉ là giấc mơ, ít ra cô cũng đã an tâm đi được phần nào. Nhưng..điều đó cũng không có nghĩa mọi thứ đều là giấc mơ.


Flashback

Tại hồ bơi Soshi.

" Fany ah...cậu có thể không rời Hàn được không ? Cậu biết Taeyeon cần cậu mà." Khi cả hai ngồi xuống ghế, họ ngắm mặt hồ tĩnh lặng một lúc rồi Jessica cũng lên tiếng.

" Mình biết." Tiffany mỉm cười buồn.

" Vậy tại sao cậu còn..."

" Nhưng mình vẫn còn cả một sự nghiệp bên Pháp. Ít ra mình cũng cần phải ổn định chúng lại rồi mới có thể quay về đây được. Cậu biết đó Sica, mình cũng yêu Tae vì thế mình càng không muốn phải rời xa cậu ấy." Tiffany cắt ngang lời nói của Jessica, đôi mắt của cô nặng trĩu nỗi buồn.

" Suy nghĩ lời mình nói đi Fany à..tại sao cả hai người đều cần nhau mà cứ phủ nhận nó thế.." Jessica nhíu mày, biết rõ điều cô đang làm chỉ đem lại sự tổn thương cho mình nhưng Jessica không thể ích kỉ được..

" Cảm ơn cậu Sica ,..có cậu là bạn thật là điều tốt nhất tớ nhận được.." Tiffany bước đến ôm lấy Jessica.

End Flashback.


Ngã người tựa vào thành ghế. Tiffany nhắm mắt lại thở dài, đây quả thật là một quá trình đấu tranh tư tưởng dài hạn. Cả Taeyeon lẫn sự nghiệp của mình, cô không biết phải chọn lựa bên nào. Đôi mắt nhắm nghiền , hàng mi nhíu lên. Jessica biết cô ấy vẫn chưa quyết định được.

" Sắp đến giờ rồi kìa unnie.." Seohyun nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh lay Tiffany.

" Ừm." Đáp lại nó chỉ là một cái gật đầu nhẹ, Seohyun lo lắng quay sang mọi người. Ai cũng hiểu rõ tâm trạng của Tiffany lúc này.

Vài giây sau đó, Tiffany cũng chậm rãi đứng dậy. Cô nắm lấy chiếc vali hồng của mình, tay còn lại cầm những tờ thủ tục.Mỉm cười với mọi người lần cuối rồi quay lưng bước vào trong.

Đột nhiên một cái ôm siết nhẹ lấy cô từ phía sau, cô sững sờ dừng lại. Đôi mắt thể hiện rõ nỗi đau buồn sâu trong nó.

" Đừng làm việc gì khiến mình phải hối hận." Jessica nhẹ nhàng lên tiếng, vòng tay cô thả lỏng ra.

Cắn chặt môi, Tiffany đứng lặng vài giây rồi cũng kéo vali bước tiếp vào trong. Mọi người ai nấy đều thở dài rồi cũng ra về.

Sau khi check xong thủ tục, Tiffany mệt mỏi bước vào trong máy bay, dựa người vào ghế , nhắm mắt lại chuẩn bị cho một giấc ngủ sắp đến.


" Em xin lỗi."

" Cũng biết xin lỗi nữa hả? Đừng có bao giờ có ý định bỏ anh đi như thế nữa đó?"

" Ừm..em đã nghĩ kĩ về mối quan hệ của chúng ta. Em có thể mất cả sự nghiệp nhưng anh thì không. Em sẽ không bao giờ buông tay anh ra nữa đâu."


Bàng hoàng mở nhẹ mắt ra, Tiffany quay nhìn về cặp tình nhân bên cạnh mình. Những lời nói và hành động của họ khiến cô suy nghĩ về mình và Taeyeon. Nuốt khan lại cuống họng mình, cô bất chợt nhớ đến nụ cười của Taeyeon. Trong sáng và đầy tình yêu thương, nhưng rồi chỉ sau một năm cô ra đi. Trở về chỉ để nhìn thấy nó với đầy vết rạn và cô đơn.

Nắm chặt lòng bàn tay mình lại, cố nhắm mắt chìm vào giấc ngủ để xua đi những suy nghĩ điên rồ. Nhưng càng muốn quên đi thì hình ảnh Taeyeon chờ đợi mình khiến cô muốn xé nát cả trái tim. Đã đến lúc cô quyết định cho mình, cả sự nghiệp đang chờ đợi cô bên Pháp, và Taeyeon vẫn đang nhìn về cô ở nơi đây, cô không muốn mất đi bên nào cả, và...

....

Trở lại với những cô gái kia, mỗi người đều mang cho mình một tâm trạng. Trong chiếc xe Limo, ai nấy cũng đều im lặng và nhìn ngắm khung cảnh bên ngoài. Tiffany về chưa được lâu mà bây giờ lại phải trở lại Pháp. Chính những người bạn còn buồn huống chi Taeyeon bây giờ.

" ..Taeyeon ngốc thật. Tại sao lại không giữ cậu ấy lại nhỉ ?" Sooyoung lên tiếng phá đi không khí ngột ngạt lúc này.

" Cả hai người họ đều ngốc như nhau." Yoona thở dài khi mắt vẫn không rời khỏi đường phố Seoul về đêm.

" Nhưng Taeyeon đâu rồi ? " Jessica hỏi. Mặc dù đã ra sức thuyết phục nhưng Tiffany vẫn không nghe theo. Có lẽ cô đã quá vô dụng.

Mọi người nhún vai và rồi không khí lại trở nên im lặng.

....

Gục mặt xuống từng phím đàn, ngón tay thanh mảnh vẫn lướt nhẹ lên nó. Tạo ra cả một dạ khúc buồn du dương. Bóng đêm ùa về trong cả căn phòng, ánh sáng của ngọn nến chiếu vào gương mặt trắng mịn màng kia, trông thanh toát như một thiên thần..Ánh mắt vô cảm cứ di chuyển theo từng nhịp ngón tay.

" Nhưng mình vẫn còn cả một sự nghiệp bên Pháp. Ít ra mình cũng cần phải ổn định chúng lại rồi mới có thể quay về đây được. Cậu biết đó Sica, mình cũng yêu Tae vì thế mình càng không muốn phải rời xa cậu ấy."

Nỗi đau như làm rát buốt trái tim cô, cô không muốn mình là kẻ đã làm vướng bận, ngăn chặn đi cả một tương lai của Tiffany. Con đường phía trước vẫn còn dài nhưng cũng không che lấp đi những ánh hào quang. Và Tiffany cần phải bước đi trong nó. Không thể ích kỉ níu giữ cô ấy bên mình để rồi tương lai chỉ còn chìm ngập trong bóng đêm.

" Mình xin lỗi.."

Chậm rãi ngồi thẳng dậy đối mặt với những phím đàn. Im lặng một vài phút và rồi nó cũng trở về với giai điệu bản nhạc. Từng nốt vang lên như chính tâm trạng của Taeyeon. Buồn và trầm uất, nỗi cô đơn chiếm lấy cả bờ vai nhỏ bé. Đôi môi mấp máy một vài điều nhưng lại chẳng thể thốt ra. Cô chỉ có thể thả mình theo bản nhạc.

Bất giác một hơi ấm khẽ truyền qua người cô, đôi tay mềm mại khẽ vòng quanh eo mình. Gương mặt cô ấy thả tự do trên vai Taeyeon. Không cần quay lại nhưng trái tim cô có thể xác nhận rõ người đó. Giọt nước mắt lăn dài từ khóe mi xuống gương mặt thanh tú.

" Mình đã trở về." Giọng Tiffany khẽ khàng vang lên. Đôi mắt cô nhắm nghiền tận hưởng khoảng bình yên bên cạnh.

" .... " Taeyeon không trả lời, một niềm hạnh phúc đang dâng lên trong tim cô, những lời cô muốn nói đột nhiên chẳng thể thốt ra.

" Mình đã suy nghĩ rất kĩ. Và mình sẽ không hối hận với quyết định này. Mình cần ở bên cậu." Tiffany tiếp tục, cô bước đến đối diện với Taeyeon.

" Cậu còn cả một ước mơ bên đó." Khẽ lau đi những giọt nước đang rớt xuống má mình Taeyeon ngước lên nhìn Tiffany

Dịu dàng ôm lấy gương mặt ấy bằng đôi tay mình. Cô mỉm cười nhìn Taeyeon lắc đầu.

" Mình chỉ cần cậu thôi. Mình có thể mất tất cả nhưng tuyệt đối không phải cậu." Nhớ lại những lời cô gái trên máy bay đã nói. Cô biết được Taeyeon quan trọng với mình đến nhường nào.

Cô nhớ cảm giác khi mình vội vã chạy ra khỏi máy bay và tìm đến mọi nơi để gặp Taeyeon. Một tí nữa thôi cô có cảm giác mình sẽ bỏ cuộc. Nhưng rồi cô lại nhớ về nơi Taeyeon đã tỏ tình với mình. Linh cảm cho cô biết rằng Taeyeon đang ở nơi đó, chờ cô.

" Cảm ơn cậu đã ở bên mình."

Taeyeon mỉm cười, khẽ lau từng giọt nước mắt trên mặt Fany. Cả hai ôm chặt lấy nhau cứ như thể chỉ cần buông nhẹ một chút thôi người còn lại sẽ biến mất. Chỉ cần cảm nhận được hơi ấm của đối phương như lúc này, họ đều cảm nhận được tình yêu dành cho nhau.

Buông nhau ra 1 chút . Cả hai lại 1 lần nữa nhìn vào đôi mắt dối diện mình , một trong hai dường như không hề muốn thoát ra nơi yêu thương kia . Gần , gần hơn nữa … khi Fany cảm nhận được hơi ấm đang phả vào khuôn mặt mình.

“ Mình yêu cậu. Mình thật sự rất rất yêu cậu, Fany ah~ ”

Khẽ mĩm cười cô nhắm mắt mình lại và bắt đầu cảm nhhận nụ hôn của TaeYeon . Ngọt , nó thật sự rất ngọt , và ấm nữa . Ngay lúc này đây Fany mới biết mình không bao giờ quyết định sai . Cô sẽ không bao giờ để yêu thương của mình vụt đi nữa …

-----O--o--O-------

Gió biển vẫn không ngừng thổi vào bờ . Sóng biển ban đêm thì ngày càng dữ dội hơn . Hai con người 1 đen 1 đẹp thì vẫn im im lặng nhìn ngắm từng cơn sóng ùa về.

" Đưa tớ ra đây làm gì ?" Jessica lên tiếng, tay vẫn không ngừng đùa nghịch với lớp cát.

" Ngắm biển chứ gì ? " Yuri trả lời ngắn gọn. Cô cần một chút bình yên.

....

Đột ngột Jessica đứng dậy, cô phủi lớp cát còn vương lại trên người mình rồi kéo Yuri ra ngoài chạm vào từng con sóng đang vỗ từng đợt vào bờ.

" Thôi. Đi về.!! " Hoảng hồn khi nhận thức nước biển đang tiếp xúc với đôi chân mình , Yuri vội vàng giật tay ra rồi kéo Jessica đi vào.

" Ơ...sao tự dưng ra cho đã rồi về là sao ?!" Jessica ngớ người, lần này đến lượt cô giật tay mình ra khỏi Yuri.

" ..Ra ngoài xe mau lên. Tớ không chờ đâu đó." Yuri cau mày, cô bước nhanh về phía xe mình đậu tít ngoài lùm cây.

Jessica đứng đó lầm bầm nhìn theo dáng Yuri bỏ mình đi. Cô không ngừng giẫy nãy gọi với theo nhưng tên đó có vẻ không có ý định dừng lại.

" Yah !!! Kwon Yuri !! Chờ.. aAAA !!! " Do bản tính hậu đậu, Jessica vô tình giẫm phải vỏ sò cứa vào chân mình.

Thở phào vì chẳng còn nghe cái tiếng cá heo kia kêu réo tên mình nữa. Nhưng Yuri vẫn cảm thấy điều gì đó bất ổn khi phía sau hoàn toàn là sự im lặng. Cô vội vàng quay lại thì thấy Jessica đang ngồi bệt xuống bãi cát ôm lấy bàn chân mình.

" Đúng là con nhỏ lười..." Thở dài, Yuri định quay lưng bỏ đi luôn đấy nhưng vì cái bản tính thíc soi mói con người tóc vàng kia nên cô cũng vô tình thây đc cái thứ lỏng lỏng màu đỏ được gọi là máu của ai kia đang tuông ra

Đứng chần chừ một vài giây để chắc rằng suy nghĩ mình là đúng, Yuri chạy nhanh đến chỗ Jessica, lay lay cái gương mặt đang cúi gầm xuống kia rồi lại ngước xuống nhìn đôi chân đẫm máu.

" ...Yah...cậu ổn chứ..ngước lên nhìn tớ xem nào..yah !! Biết vậy đừng nên để cậu bỏ giày ra. Con gái gì mà.."

" ..Hức...hức..đồ xấu xa..Kwon Yuri..đồ độc ác..đồ đen thui !!" Jessica thút thít, cô không ngừng lẩm bẩm chửi rủa Yuri.

" YAH !!! TỚ ĐÃ LÀM GÌ CẬU HẢ ?!! VỪA PHẢI THÔI CHỨ ?!! " Yuri quát lên, khi không quan tâm mà còn bị người ta chửi nữa ai mà không tức chứ.

" Tớ..đã..bảo cậu..hức..chờ rồi..mà..hức.." Jessica đánh vào người Yuri liên tục, đột nhiên cô cảm thấy ức chế.

" ..Biết rồi biết rồi, cái đồ mít ướt..đau, dừng lại coi !! " Yuri nắm lấy tay Jessica lại rồi lấy ra chiếc khăn tay của mình lau đi vết xước trên chân Jessica.

Jessica nhăn mặt, chân cô bỏng rát, cô kêu lên và rồi như hiểu được ý Yuri liền nhẹ tay lại, chầm chậm lau nhẹ vết thương. Yuri bỏ chiếc khăn vào túi quần mình rồi quay lưng trước mặt Jessica,

" Tớ không thích chờ đâu đó. Lên nhanh đi." Yuri khó chịu nói.

" Gì cơ ?! Nhưng mà.." Jessica chần chừ, cô không quen được Yuri đối xử tốt như thế này.

" Nếu cậu đảm bảo mình có thể đi được thì tớ sẽ đứng lên." Yuri cắt ngang lời nói của Jessica. Cô nhìn xuống đôi chân của mình, ngay cả khi nó không hoạt động cô cũng cảm thấy đau nhói huống chi là đi trên bãi cát như vậy.

Jessica bĩu môi leo lên lưng Yuri. Ngay sau đó, Yuri đứng dậy nhưng loạng choạng ,xém một tí nữa là ngã bệt ra bãi cát.

" Yah !! Cậu có từng được ai cõng chưa vậy hã ?! Vòng tay ôm lấy cổ tớ đi chứ !!!! " Yuri gắt lên, cô không nghĩ Jessica ngốc nghếch đến vậy.

" ....Làm gì ghê vậy ?! " Jessica cau mày, cô quyết định vòng tay thật chặt quanh cổ Yuri để cho cô ấy khỏi la làng nữa, ngay lúc Yuri định bước tiếp thì cô ấy lại kêu ré lên lần nữa.

" YAH !!! Cậu định ám sát tớ đó hả ?!!!! Có cần phải chặt vậy không ?! Nghẹt thở cô nương !!" Yuri quằn quại suýt nữa làm té phịch cả Jessica xuống.

" TRỜI ƠI !! CÁI GÌ CŨNG KHÔNG CHỊU LÀ SAO HẢ ?!! " Jessica bực mình, cô vang lên âm thanh cá heo có độ làm thủng màn nhĩ.

" Dạ..bình tĩnh..vòng tay quanh cổ tớ..nhưng nhẹ thôi..coi như tớ van xin cậu.." Yuri sợ hãi nói, cô chưa muốn nhập viện ở độ tuổi này.

Jessica trề môi, cô thả lòng vòng tay mình ra và rồi Yuri đã có thể yên tâm bước tiếp. Jessica thích thú nghịch ngợm với từng lọn tóc đen óng của Yuri, cô cứ cuộn tròn nó trong tay mình rồi lại thả ra. Lâu lâu lại cười khúc khích nhưng rồi bỗng dưng Yuri quay mặt lại nhìn cô, khoảnh khắc cả hai ánh mắt chạm nhau cứ như thời gian dừng lại. Im lặng một vài giây, Jessica dứt nhanh ra khỏi trước khi cô bị ánh mắt kia hút vào trong vô thức, Yuri cũng bối rối quay đầu đi.

Cô không hiểu cảm giác này là gì, lưng Yuri không rộng nhưng mang đến cho cô cảm giác bình yên, bờ vai này không vững chắc nhưng mang lại cho cô cảm giác ấm áp. Bất giác tim cô đập nhanh hơn, cô lo sợ liệu Yuri có nghe thấy điều bất thường này không. Ánh trăng nhẹ dịu phản chiếu trên gương mặt Yuri, in hằn rõ từng đường nét. Ánh mắt đen thẳm như muốn hút lấy mọi vật trên thế gian này, chiếc mũi thẳng tắp nhưng lại nhỉnh lên ở chóp mũi như để lại một chút gì vương giả, và đôi môi đỏ mọng..bất chợt cô nhớ về nụ hôn trước kia.. Lắc đầu xua đi ý nghĩ mình đi, cũng may người cõng là Yuri nếu không thì cô ấy sẽ thấy mặt cô đang đỏ bừng lên mất..

Yuri mỉm cười, cô chưa bao giờ phải vất vả để cõng một người nào như lúc này. Nhưng cô không quan tâm điều đó, chỉ cần người đó là Jessica, cô luôn cảm thấy hạnh phúc. Dù cho con đường phía trước có dài và khó khăn đến đâu, cô cũng chấp nhận. Yuri không thể phủ nhận rằng cô muốn điều này là mãi mãi, nếu ngày nào cũng được bình yên như lúc này có lẽ cô sẽ không cần phải suy nghĩ điều gì nữa. Quay lại nhìn Jessica, cô ấy đã ngủ trên lưng cô. Trông cứ như một thiên thần, làn da mềm mại như em bé. bước nhanh về xe mình, Yuri nhẹ nhàng đặt Jessica xuống ghế, kéo dây an toàn cho cô ấy. Cô mỉm cười vuốt nhẹ gương mặt kia trước khi quay lại nơi ghế lái của mình .

....

" Taeyeon unnie đâu rồi !?!! " Seohyun bực bội quăng chiếc túi xách xuống sofa.

" Yah yah,..bình tĩnh đã nào !! Bớt nóng nào !! " Yoona vội vàng đem ly nước chanh cho Seohyun hạ hỏa.

" Sao lại phải uống cái thứ vô bổ này hả ?!! Đưa trà đây !!! " Seohyun cáu gắt, cô nằm phịch xuống sofa than thở.

Trời ơi..Hyunnie mà mình biết đây sao..umma ơi..

Yoona hoảng loạn cầm ly nước chanh đặt trên bàn rồi đi vào bếp lấy ly trà đem ra cho cô bé. Trông player đẳng cấp cả toàn Seoul vậy mà cũng sợ vợ gớm, à không, dại gái chứ yahoo54.gif.

" Tại sao trễ thế này mà Taeng unnie vẫn chưa về vậy ?! " Seohyun cộc cằn đặt chiếc điện thoại lên bàn sau vài cuộc gọi, cô chẳng thể nào liên lạc với Taeyeon.

" Hehe, trà nè, uống đi uống đi !! " Yoona chạy đến ngồi bên cạnh Seohyun, lấy tay quạt quạt cho cô bé nhưng đáp lại là một cái lườm liếc kinh sợ.

Oh My Chúa...

" Không có hứng uống nữa. Yoong uống đi !! "

" ..Ừm,.để Yoong uống.."

Yoona im lặng làm theo, cô không dám cãi lời cô bé này, đúng thật là nguy hiểm, chỉ có nước đi vào chỗ chết. Uống xong Yoona đặt ly nước lên bàn nhìn cô nhóc kia đang chống tay suy nghĩ, đúng hệt như bà cụ non. Yoona xích xích qua bên cạnh rồi vòng tay ôm lấy cô bé.

" Yoong làm gì vậy? Không có tâm trạng nha.." Seohyun khó chịu nhưng thật ra cũng đang khá lúng túng bên trong.

" Sao em khó chịu vậy? Ai làm cho Hyunnie buồn hả? " Yoong chu mõ, cô dịu dàng vuốt nhẹ mái tóc của Seohyun.

" Không có." Seohyun quay đi hướng khác.

" Nói với Yoong vậy đó hả ?! Cắn giờ à ?! " Yoona nghịch ngợm nói, xoay mặt cô bé đối diện với mình.

" Cắn đi !! " Seohyun thách thức, cô tiến mặt lại gần Yoona hơn.

Ngay lập tức, Yoona áp chặt môi mình vào môi cô bé, cô đưa lưỡi mình quết nhẹ lên môi Seohyun xin đường vào. Yoona cắn nhẹ môi dưới của Seohyun buộc cô bé phải phát ra tiếng rên. Trận đấu lưỡi như một bản valse ngọt ngào, ngay khi cả hai thấy không khí là điều cần thiết, họ buông nhau ra,tựa trán vào nhau.

CHÁT !!!!

Yoona đau đớn ôm mặt mình, cô vội vàng quay sang nhìn Seohyun ngỡ ngàng.

" Sao em đánh Yoong !?! Méc má nà " Yoona bĩu môi nói.

" YAHHHH !!! Yoong Đi chết đi " Seohyun quay đi hướng khác giấu đi gương mặt đỏ bừng của mình.

" Ớ.. Sao Hyun kiu Yoong đi chết chớ , Yoong chết rùi ai cưng Hyun " xụ mặt xuống Yoona dùng ngón tay mình khiều người đối diện.

“ … ”

“Hyun … Hyun ah~”

“…”

Cả hai đâu hề biết rằng, cuộc nói chuyện và chi tiết nóng bỏng đã được hai kẻ gian đứng bên ngoài chứng kiến. Họ chỉ núp sau lùm cây thì thầm xì xào, những tiếng cười man rợn phát lên khiến xung quanh ai nghe được cũng khiếp sợ. Và hiển nhiên, cánh cửa trong suốt nhưng được cách âm này đã làm cho 2 cô bé ngây thơ kia cứ mãi đùa giỡn với nhau mà không hay biết rằng đang có hiểm nguy rình rập.

" Sao đến giờ này mà Taeng unnie vẫn chưa về nhỉ?" Seohyun lo lắng nhìn vào chiếc đồng hồ đặt bên cạnh bàn.

" Em yên tâm đi. Chị ấy sẽ không suy nghĩ dại dột gì đâu." Yoona nói chắc chắn. Là thành viên trong F4 cô hiểu rõ tính của chị mình đến thế nào.

" Em biết mà." Seohyun gật đầu.

Tuy Taeyeon nhìn bề ngoài có vẻ khá trẻ con nhưng ai cũng biết rõ cô ấy chín chắn đến thế nào. Nếu chỉ nhìn vẻ ngoài mà phán đoán con người cô ấy thì thật sự sai lầm. Với tính cách khá trầm lặng khiến cô ấy luôn suy nghĩ mọi điều theo chiều hướng tích cực.

Từ đầu tiếng mở cửa vang nhẹ. Cả hai liền đứng dậy tiến về phía người đang họ đang chờ, nhưng cái gương mặt phờ phạc kia khiến hai cô gái trẻ không khỏi lo lắng cho chị mình.

" Unnie." Seohyun chạy đến bên cạnh Taeyeon.

" ...Em đến đây làm gì vậy Hyun?" Taeyeon mệt mỏi ngồi xuống sofa.

" Tụi em lo cho unnie lắm đó. Tại sao lại không đến tiễn Fany unnie vậy hả?" Yoong khó chịu hỏi. Cô đâm sâu ánh mắt mình về con người trước mặt.

" Tiễn làm gì?" Taeyeon lạnh lùng hỏi.

" Gì cơ? Unnie nói như vậy mà nghe được hả?" Yoona nóng nảy đứng dậy.

" Unnie." Seohyun vội vàng kéo Yoona ngồi xuống ghế. Cô không muốn xảy ra cuộc xung đột nào ở đây cả.

" Unnie đã mệt mỏi lắm rồi. Chờ đợi cậu ấy chỉ là một trong những hi vọng ngu ngốc nhất mà unnie muốn xóa bỏ. Cái gì cũng phải có giới hạn của nó, và lần này thật sự đã đi quá mức rồi. Unnie bỏ cuộc." Taeyeon tiếp tục nói trong âm giọng không chút xúc cảm.

BỐP !!

Một cú đánh đau điếng đáp thẳng vào gương mặt xinh đẹp của Taeyeon. Vết máu từ khóe môi đau đớn rỉ xuống. Seohyun hoảng sợ kéo lấy Yoona lại. Yoona cũng không khác Yuri cho mấy, rất dễ nổi nóng nhưng cũng rất dễ tha thứ cho người khác. Còn Yuri tuy dễ nổi nóng nhưng lại luôn giữ bất kì mối hận nào trong lòng cho đến khi báo được thù oán cũng chưa chắc gì cô ấy bỏ qua. Xét về mọi phương diện thì Yoona luôn giữ được bình tĩnh hơn Yuri. Nhưng lần này Yoona không thể kìm chế mình được nữa. Cô không nghĩ Taeyeon lại có thể nói ra những lời như thế được.

" DỪNG LẠI ĐÃ YOONG ÀH !!!" Một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau.

Yoona và Seohyun kinh ngạc quay lại nhìn, là cô ấy, Tiffany đang chạy đến, lướt qua cả hai và đến bên xem xét vết thương trên gương mặt Taeyeon.

" Cậu có sao không Tae?" Tiffany lo lắng hỏi, cô không ngừng xoa nhẹ gương mặt của người trước mặt.

" Mình ổn." Taeyeon mỉm cười

Hai cô gái trẻ đang hoàn toàn bất ngờ trước một bộ phim đầy tình cảm trước mặt. Seohyun ngạc nhiên đến mức cô dừng luôn cả hành động của mình mà đứng hình tại chỗ. Cánh tay Yoona đang bị Seohyun giữ chặt lại nhưng cô cũng chẳng hề hay biết gì. Đột nhiên một tràng cười khúc khích khiến họ cũng phải quay trở về hiện tại.

" Không ngờ Yoong lại phản ứng kịch liệt đến vậy."

" Quen biết em từ lúc hỉ mũi mà unnie cũng không biết em lại nóng tính đến vậy đó Yoong." Taeyeon bật cười rồi tựa lưng vào ghế nhìn Yoona.

" Cái gì vậy? Tại sao unnie lại ở đây?" Không thấy Yoona phản ứng, Seohyun liền hỏi thay cô ấy.

" Vì unnie đã tìm lại được trái tim mình." Tiffany mỉm cười nhìn Taeyeon.

" ...." Yoona im lặng nhìn họ, không phải cô còn bất động như tượng đá như vậy, cô không biết phải nói gì cả, cô sợ mình bị hớ.

" &%!^* " Yoona lầm bầm cái gì đó rồi bỏ đi để lại 2 kẻ gian kia vẫn đang cười một lớn hơn. Seohyun thấy vậy cũng chào họ rồi chạy theo Yoona.

~--~-~O--o--O-~--~-~

Sáng hôm sau.

Kakuchide hirou suru New Style mita koto nai mono dake misetageru..


Jessica lười biếng quơ tay qua lại trên giường tìm chiếc điện thoại đang reo lên inh ỏi. Trán cô bắt đầu nhăn lại vì ngay cả chủ nhật mà cô cũng chẳng được ngủ yên nữa. Cô tự nguyền rủa cái con người đáng ghét nào dám gọi cô vào lúc sáng sớm thế này.

" Ai đó hả ?!! CÓ BIẾT NGƯỜI TA ĐANG NGỦ KHÔNG ĐÓ HẢ ?!!!" Tiếng hét chói tai vang lên suýt chút nữa làm nứt cả tường nhà.

" .....Đó hả cái con khỉ !!! Jessica Jung !!! Gan cậu to lắm rồi !!! Có biết tôi gọi cậu cả gần 10 lần rồi không mà bây giờ mới chịu nhấc máy hả ?!!!" Cái con người bên đầu dây kia bắt đầu hét lại sau khi đảm bảo tai mình hoàn toàn ổn.

" .... "

" Cậu điếc hả ?!! Hay là chết trên giường rồi !!"

" ...Ai vậy?" Jessica lên tiếng sau một lúc im lặng.

" ..."

" Còn đó không vậy?"

" Ngay cả tôi mà cậu cũng không nhận ra nữa hả. Quá lắm rồi. Cậu không thấy tên người gọi trên màn hình hả? Hay là ngủ riết rồi bị thiểu não không nhớ cách đọc chữ?"

" ...Kwon Seobang.." Jessica lầm bầm sau khi đã đưa điện thoại ra nhìn.

" Ờ." Đột nhiên cái con người bên đầu dây kia mặt đỏ bừng cả lên.

" ..Kwon Seobang? Kwon? KWON YURI ?!!!" Jessica bất chợt hét lên khi chữ cuối cùng được thốt lên.

" Đúng rồi." Yuri thản nhiên trả lời.

" Gọi tớ làm gì? Cái tên sao mà nhảm nhí vậy?" Đột nhiên chất giọng nhỏ nhẹ ban nãy trở nên băng giá.

" Được rồi. Tớ vào vấn đề chính đây. Hôm nay chủ nhật, tớ khá rảnh và tớ thấy cậu cũng vậy, mà cậu biết đó, ngồi ở nhà thì chán quá, cho nên tớ nghĩ cậu cũng đã hiểu ý tớ rồi chứ hả?"

" Tớ không rảnh. Hoàn toàn không RẢNH." Jessica nhấn mạnh, cô không muốn mình bị làm phiền khi đang ngủ.

" Cậu có biết được đi chơi với Kwon Yuri này là vinh dự lắm không hả?" Yuri khó chịu lên tiếng, chưa một ai dám từ chối cô như cô gái này.

" Đại họa thì có." Jessica lầm bầm, cô không nghĩ nó đủ nhỏ cho con người đáng ghét kia nghe.

" NÓI CÁI GÌ ĐẤY HẢ?" Yuri quát lên, danh dự cô vừa bị đụng chạm không ít.

" Không có gì." Jessica ngáp rồi tắt điện thoại rồi ném qua bên giường không cần biết cái tên đen thui kia tức giận đến thế nào.

Thế rồi cô lại chìm vào thiên đường của mình. Kéo chiếc chăn che qua cả đầu mình để thêm ấm áp trong những giấc mơ tuyệt đẹp cô sắp được thưởng thức. Tiếng cười khúc khích của cô công chúa ngủ trên giường cho thấy cô ấy đang chìm đắm trong cái giấc mơ của mình.

" Mình cũng yêu.."

Kakuchide hirou suru New Style mita koto nai mono dake misetageru..


Nhưng hình như có cái gì đó hơi xui rủi, một hồi chuông điện thoại với giọng ca thanh vàng của một ai đó đã kéo cô ra khỏi giấc mộng đẹp lần thứ n. Jessica tức giận vứt bỏ chiếc chăn xuống dưới đất. Cô ngồi dậy vò đầu bứt tóc, co mày nhăn trán, làm đủ trò trong phòng. Tiếng thét cá heo vang lên inh ỏi. Bức tường và trần nhà đã chính thức bị nứt ở một góc nào đó.

" TRỜI ƠI !!!!!"

" LẠI CÁI GÌ NỮA HẢ ?!!" Jessica hét lên với cái âm vực cao nhất khi vừa cầm lấy điện thoại, cô tự thề với lòng mình khi gặp được Yuri cô nhất định phải băm cái tên này ra thành trăm mảnh.

" ...Huh? Có chuyện gì sao Sica?" Một giọng nói quen thuộc vang lên buộc Jessica phải đứng hình vài giây.

" ..Huh? Là cậu à? Tớ xin lỗi, tớ..không phải cậu đâu, tớ chỉ.." Jessica ngồi thẳng dậy, cô ôm chặt cái điện thoại lúng túng giải thích.

" Haha, được rồi, tớ hiểu rồi. Không sao đâu." Taeyeon bật cười.

" Tớ xin lỗi. Mà cậu gọi tớ có chuyện gì không?" Hiện tại thì cô chỉ muốn chui đầu xuống đất, chưa gì đã xớn xa xớn xác đi chửi người ta.

" Erm..Mình vả Fany tối nay sẽ sang Pháp. Vì vậy cô ấy muốn mời cậu đến nhà mình dùng bữa trước kia đi thôi."

" ...." Jessica im lặng, bỗng nhiên tim cô nhói buốt.

Nhưng có phải cô vừa nghe lầm điều gì đó chăng? Chẳng phải Tiffany đã sang Pháp bỏ mặc Taeyeon ở đây dù cô đã van xin cô ấy sao? Vậy tại sao đến tối nay mới đi? Còn cùng với Taeyeon nữa chứ.

" ..Cậu..Tiffany không phải đã đi Pháp à?" Jessica ngập ngừng.

" Ừm, đáng ra là đi rồi. Chuyện dài dòng lắm, bọn mình sẽ kể lại cho cậu nghe. Nhưng nếu một lát nữa cậu bận cũng không sao."

" Không, tớ có làm gì đâu. Haha, để tớ đi chuẩn bị rồi đến đó." Jessica xua tay, hoàn toàn khác với thái độ ban nãy với Yuri.

" Để mình đến đón cậu rồi sang nhà Fany luôn." Taeyeon đề nghị, như thế sẽ thuận đường đi đến sân bay cho họ hơn.

" Ừm, bye." Jessica gật đầu.

" Bye."

Một tín hiệu vang lên từ điện thoại, dần buông thỏng chiếc điện thoại xuống. Jessica thở dài, cô nhìn khoảng không trước mặt với ánh mắt nặng trĩu. Đã bảo sẽ ủng hộ cho họ nhưng vì sao cô lại buồn đến thế cơ chứ? Cô và Taeyeon đâu có chút hi vọng gì thì sao lại phải cố gắng?

Bước xuống giường, bàn chân chạm xuống sàn nhà lạnh toát. Cô chậm rãi sắp xếp mọi thứ lại như ban đầu rồi bước vào phòng tắm. Dù như thế nào thì cô vẫn phải cố tỏ bình thường, dù có muốn từ chối lời mời này nhưng cô không thể, cô không thể để cho Taeyeon thấy mình hoàn toàn không ổn.

~--~-~O--o--O-~--~-~

Trong khi đó, tại một nơi nào đó có một kẻ cứ đi lượn lượn lại trong phòng đến chóng mặt. Dù cho tên đó muốn té xĩu cũng không thể được vì hắn ta sợ làm bẩn bộ quần áo đắt tiền mới nhập từ bên Ý có một không hai của hắn được. Thêm lý do nữa là hắn không muốn mình phải chịu mất mặt trước những kẻ hầu người hạ cứ bất thình lình đột nhập phòng hắn đưa những món ăn ngán đến tận cổ mà hắn muốn hất tung ra sàn nhà nhưng không thể. Thật ra cũng chả có tốt lành gì, hắn chỉ sợ mắt mình cảm thấy ngứa ngáy khi thấy những tên rách việc đó cứ tíu ta tíu tít dọn dẹp lại đống bừa bộn do hắn vừa làm ra.

Được một vài ba vòng hắn lại đến bên cái giường xem chiếc điện thoại rồi lại ném nó ngay về vị trí cũ sau khi phát hiện thứ mình cần chưa có dấu hiệu nào cả. Miệng lầm bầm chửi rủa gì đó chỉ có Chúa mới biết. Nhưng không ngờ trời xui đất khiến thế nào mà Chúa đã tiết lộ thông tin tuyệt mật cho chúng ta.

" Cái con nhỏ chết tiệt. Tức chết quá đi mà. Chưa một ai dám làm như thế với mình cả."

Quay phắt qua bọn người hầu đang chực chờ cạnh cửa. Ánh mắt Yuri cứ như muốn ăn tươi nuốt sống người ta, chỉ vào mặt từng người, cô tức giận quát lên.

" CHƯA MỘT AI CẢ !!! CÔ TA LÀ NGƯỜI ĐẦU TIÊN DÁM LÀM NHƯ THẾ VỚI KWON YURI ĐẤY !! "

" CÔ HIỂU TÔI NÓI GÌ KHÔNG ?!!" Yuri nắm xệch lấy cổ áo của người giúp việc gần đó hét lên.

" ...V..Vâng..." Cô ta run lẩy bẩy, ngay cả một từ cũng khó mà thốt lên.

" NÃO TIẾP THU CHẬM !! ĐUỔI !!" Yuri buông cô ra rồi đi về hướng cửa sổ.

Yuri muốn đập nát cái gì đó cho đỡ ngứa ngáy tay chân nhưng không hiểu sao hôm nay tên khùng như cô lại tỉnh táo bất thường. Cô chỉ lấy những cái chăn mền gối trên giường ném xuống đất, ném ra cửa sổ hoặc xé nát nó.

" AISHHH !! CÔ !!! CÔ !!! CÔ !! TỪ NGÀY MAI HÃY VỀ NHÀ Ở VỚI MÁ ĐI !!!" Yuri gằn giọng vơ lấy chiếc điện thoại trên giường rồi bỏ ra khỏi phòng sau câu nói đầy tàn nhẫn đó.

Những tên người làm gục ngã xuống sàn nhà khóc nức nở. Đã nhà nghèo từ dưới quê lên được triệu tập lên đây làm Osin cũng đã hạnh phúc lắm rồi mà bây giờ giấc mơ tỉ phú đã bị tan xương nát thịt. Bây giờ mà cuốn gói về quê chỉ nhục cái mặt mo. Đường đời gian nan khó tránh khỏi, làm Osin đúng là cực khổ.

~--~-~O--o--O-~--~-~

" WAE ?!!" Ngồi trong chiếc xe BMW đời mới trong garage, Yuri gằn giọng khi vừa bắt máy.

" Yoyo !! Oh come on Boy !! YOYO !! Mẹ mua cho em con heo đất !!! Yeah !! Í o í o !!" Đầu dây bên kia vang lên giọng hát của một kẻ bất bình thường.

" YAH HWANG MI YOUNG !! Cậu có cần tớ chở đi bệnh viện không hả !!?" Yuri quát lên, đã bị chạm mạch mà giờ còn có thêm kẻ tiếp sức.

" =.= Tàn nhẫn thật. Tớ chỉ định tạo cơ hội cho cậu với Jessica thôi mà...Cậu nỡ đối xử với tớ như vậy sao Yuri?" Giọng nói bắt đầu vỡ ra, những tiếng nấc nghẹn ngào vang lên làm Yuri bất chợt thấy lạnh xương sống.

" .Yah yah !! Đừng quên chiêu đó chỉ có tác dụng với Tae lùn của cậu thôi đó. Tớ không dễ mắc lừa vậy đâu." Yuri hằn giọng, cô cố lấy lại phong độ của mình.

" Ờ Vậy hả, tớ biết mà, giỡn với cậu xí thôi. Chào nhé." Tiffany nói liền một mạch.

" Khoan khoan, nấm à, nấm dễ thương, nấm đáng yêu, nói tớ nghe đi mà, vừa nãy cậu có đề nghị gì vậy. Nấm ơi." Đột nhiên giọng điệu thay đổi 180 độ, cô không thể để cơ hội ngàn vàng của mình vụt qua nhanh như vậy được.

" Cảm ơn. Tớ không có đề nghị gì hết. Chắc cậu nghe nhầm rồi đó." Tiffany bình tĩnh đáp, cô cũng đang cố gắng không để cho mình bị khuất phục trước những lời mật ngọt đó, dù sao cô cũng biết mình đẹp sẵn rồi nên khen cũng bằng thừa.

" Hehe. Tớ vừa đi khám tai rồi. Bác sĩ nói hàng còn xài được. Đi mà, tớ đưa cậu shopping khắp Seoul này luôn..Thông cảm cho tớ đi nấm à, muốn gì tớ cũng làm hết, đi mà hả.Hức" Yuri bắt đầu màn kịch của mình, nếu chỉ nghe qua được điện thoại thì ai cũng tưởng chừng cô đang thật thảm hại, nhưng đâu ai ngờ rằng đằng sau đó là cả một bức màn giả dối.

" Her her, muộn rồi. Nó không có tác dụng với tớ đâu." Tiffany nói thẳng thừng.

" HER, vậy thì thôi, chảnh hả. Bộ tưởng có mình cậu ngon hả? Her. Mơ đi cưng!!!" Yuri đã đi đến giới hạn của mình, cô thật sự bùng nổ.

" ="= "

....


" ..Tớ sai rồi nấm à. Tớ biết lỗi rồi. Tất cả là do tớ. Rộng lượng bao dung một lần đi mà." Yuri xuống nước lần 2, cô vẫn không thể nào bỏ cuộc dễ dàng như thế.

" Tớ hết hơi rồi. Không tranh luận với cậu nữa. Qua nhà tớ đi rồi chúng ta cùng tâm sự loài cá biển." Tiffany cũng bỏ cuộc, cô cũng chẳng muốn tốn hơi sức của mình với cái tên dở hơi này.

" Ờ Ờ !! HEHE!!" Yuri tắt máy rồi phóng xe thẳng ra khỏi garage.

~--~-~O--o--O-~--~-~

Tại một ngôi biệt thự cách ly.

Nói vậy cho nó sang thôi chứ thật ra cũng chỉ thuộc dạng một nơi yên tĩnh ít người biết đến. Không hiểu có phải vì nó luôn im ắng như vậy hay không mà bây giờ buổi trưa nắng chang chang vẫn nghe được tiếng dế kêu.

Hai con người một trắng một đen đang ngồi cạnh nhau mặt đối mặt với hai con người một hồng một vàng khác. Không hiểu ở đây có đang tổ chức hội thi lặng câm hay không mà chẳng ai màng mở miệng 1 giây.

" Cậu có vẻ đã ngủ rất đủ giấc." Yuri nhếch môi mỉa mai cô gái trước mặt mình.

" Không liên quan đến cậu." Jessica cũng không vừa gì, cô lên tiếng chống chế.

" ... "

Nhận ra tình hình đang trở nên khá căng thẳng. Tiffany ngập ngừng ra hiệu cho Taeyeon mang Yuri ra khỏi đây. Taeyeon hiểu ý nên cô kéo Yuri ra phía sau. Yuri có hơi nhăn mặt nhưng cũng đi theo. Nói ra phía sau cho ghê thế thôi chứ cả hai người kia cũng chỉ đứng ngay bên ngoài nghe ngóng tình hình. Phòng khách bây giờ chỉ còn lại Jessica và Tiffany.

" Cậu với Yuri lúc nào cũng như nước với lửa thế này hả?" Tiffany bắt đầu bằng một câu hỏi khá hiển nhiên.

" Chuyện cơm bữa." Jessica thẳng thắn đáp. Thì cũng tại là do cái tên đó gây chuyện trước với cô mà.

" Tớ không biết cậu không nhận ra hay giả vờ không biết. Nhưng rõ ràng ai cũng thấy là cậu ấy thích cậu." Tiffany vào thẳng vấn đề, cô cũng chẳng thích cái cách nói chuyện vòng vo.

" ...Tớ biết." Jessica im lặng một vài giây rồi nhìn Tiffany thở dài.

" Và tớ cũng biết người cậu thích không phải cậu ấy. Rất rõ là đằng khác." Tiffany dựa người vào sofa mỉm cười.

Jessica kinh ngạc nhìn Tiffany. Cô ấy biết? Cô ấy biết cô thích Taeyeon - người yêu của cô ấy? Vậy tại sao Tiffany lại vẫn đối xử với cô tốt đến thế kia? Jessica im lặng, cô thật sự không biết phải nói gì cả. Tâm trạng cô bây giờ hoàn toàn bối rối.

"Nhưng tớ lại chẳng có chút nghi ngờ gì về hai cậu cả. Tớ tin Taeyeon và tớ cũng tin cậu sẽ không làm vậy với tớ." Tiffany quay qua nhìn Jessica, ánh mắt cô xoáy sâu vào cô gái trước mặt như khẳng định một sự tin tưởng không giả dối.

" ... "

Jessica bất ngờ, cô không nghĩ mình lại được đặt niềm tin từ người khác đến thế. Phải, cô cũng tự hứa với mình rằng cô sẽ không làm điều động trời đó. Cô không muốn phá vỡ hạnh phúc người khác, đặc biệt là hạnh phúc của người cô yêu. Nhưng vì sao trái tim cô lại không khỏi nhức nhối khi cả hai người họ tươi cười với nhau? Phải chăng vì cô vẫn chưa cố gắng đủ.

" Khi một cánh cửa đóng lại thì một cánh cửa khác sẽ lại mở ra. Cậu đã từng nghe điều đó chưa Sica?"

" ...Uhm." Jessica gật đầu.

" Đừng chỉ chờ đợi một người mà cậu biết sẽ chẳng có hi vọng gì. Vì nếu cậu quay lại, biết đâu sẽ còn rất nhiều người đang đợi cậu nhận ra họ. Một người nào đó sẽ chiếm giữ vị trí quan trọng trong trái tim cậu." Tiffany mỉm cười, cô biết rõ Jessica hiểu ý mình muốn nói.

" Nhưng tớ không yêu Yuri." Jessica cúi mặt xuống, nếu đã không thể việc gì cô phải cho Yuri hi vọng.

" Cậu có ghét cậu ấy không Sica?" Tiffany nhẹ nhàng hỏi. Cô muốn một câu trả lời thật lòng.

" Tờ không biết. Cậu ấy luôn trêu chọc và đem tớ ra làm trò đùa...Tớ ghét những lúc như thế..." Jessica nói.

" Đó là cách cậu ấy thể hiện tình yêu dành cho cậu đấy. Yuri từ nhỏ đã sống thiếu thốn tình cảm nên cậu ấy cũng không biết cách nói ra những lời thật lòng mình đâu." Tiffany tâm sự, chơi với F4 từ hồi còn quấn tã ,cô hiểu rõ tính cách của 4 người họ hơn ai hết.

" ...Nhưng tớ và Yuri hoàn toàn không thể. Cậu ấy và tớ không hợp nhau.." Jessica lắc đầu.

" Yêu không phải là hợp hay không. Mà chỉ cần hai người cần có nhau, và biết trong trái tim đối phương có mình là đủ rồi. Có bao giờ cậu nghĩ sẽ cho Yuri một cơ hội chưa Sica?"

" ....."

" Đừng sống khép kín như vậy. Cậu không thể mở cửa cho trái tim mình sao?"

" Cậu không thấy tớ và Yuri giống một đôi đũa lệch lắm sao?" Jessica bật cười.

" Thế cậu cũng không biết đôi đũa lệch lại là một đôi hoàn hảo nhất à?"

Jessica nhìn Tiffany khó hiểu. Cô và Yuri thật sự quá chênh lệch về mọi phương diện. Cũng chưa một lần cô nghĩ đến việc cho cậu ấy một cơ hội. Có phải cô chỉ biết nhận không ? Cô không biết. Nhưng một điều cô rõ rằng họ hoàn toàn là không thể. Nếu cô cho Yul cơ hội chẳng khác nào cô đang tự làm tổn thương chính mình và cô ấy.

" Tớ không thể Fany à. Nếu sau này tớ có yêu một người khác. Chắc chắn đó không phải là Yuri."

end chap


Về Đầu Trang Go down
Taengsicno1
VIP Member 5
VIP Member 5


Posts : 2658
Coins : 2668
Thanked : 27

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC-DRAMA] Girls Over Flowers - chap 8    17/8/2011, 11:02 pm

lại có tem rồi hehe chap quá hay
Về Đầu Trang Go down
sockS2Yoona
VIP Member 5
VIP Member 5


Posts : 2680
Coins : 2676
Thanked : 47

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC-DRAMA] Girls Over Flowers - chap 8    20/8/2011, 9:15 pm

tớ lại đc bao thư rùi.hay đấy :co3:
Về Đầu Trang Go down
Linh Nhi
VIP Member 5
VIP Member 5


Posts : 1850
Coins : 2524
Thanked : 465

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC-DRAMA] Girls Over Flowers - chap 8    2/9/2011, 5:37 pm

Ủa có Girls Over Flowers ùi mà
Sao lại có thêm 1 cái nữa
Về Đầu Trang Go down
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC-DRAMA] Girls Over Flowers - chap 8    Today at 5:46 pm

Về Đầu Trang Go down
 
[FANFIC-DRAMA] Girls Over Flowers - chap 8
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» [18102010][News]JYP Entertainment lên kế hoạch chinh phục toàn cầu với Wonder Girls, 2PM và missA
» [01012011][News]Sự xuất hiện lần đầu tiên của JYJ tại KBS Drama, Điểm ấn tượng ? " Đã tìm thấy, sân khấu của chúng tôi"
» [05012011][NEWS]Micky Yoochun đoạt giải tại 'KBS Drama Awards' 2010
» [05022011][News]Girls Talk vượt mốc 300 ngàn bản
» [12022011][news]Wonder Girls tái ngộ fan Hàn bằng... sô cô la

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
...AAVN..Supporting Soshi and Sone... :: Sone :: Fanfiction-
Chuyển đến